Người dùng ẩn danh
Tóm tắt nhanh: Một mùi hương cực độc so với dòng designer, tối, bí ẩn, độ bám tỏa không quá xuất sắc nhưng ở mức ổn. Alberto Morillas, ông lại làm được rồi. Cái mùi này... nó gây nghiện thực sự. Đây là một trong số ít những chai designer làm mình ấn tượng gần đây, dù thú thật là mình hơi chậm chân vì em này ra mắt cũng được vài năm rồi. Mùi hương kiểu tối, đắng, nồng mùi rượu và khói, có chút da thuộc nhưng cũng có độ ngọt để làm dịu bớt các góc cạnh. Em này chắc chắn không phải kiểu mùi "quốc dân" dễ dùng cho tất cả mọi người, nhưng mà nó cũng kiểu... một sự mâu thuẫn đầy thú vị. Có thể vài người sẽ không thích, nhưng họ sẽ phải nể cái sự "liều" khi chọn xịt em này. Đừng dùng em này nếu bạn đang tìm kiếm cái gì đó "an toàn". Cá nhân mình thấy nó vẫn khá nhẹ nhàng nếu so với thế giới nước hoa nói chung, nhưng nếu bạn chỉ muốn tìm một mùi tươi mát, đại trà thì đây không phải là lựa chọn. Nó vẫn thuộc dòng "designer" nhưng chắc chắn không phải kiểu mùi "blue" tươi mát đâu. Cảm giác như là người anh trai cực ngầu của Bvlgari Man in Black vậy. Nói vậy không có nghĩa là hai mùi giống nhau, thực sự là không nhé. MIB nghe có vẻ sang chảnh và lịch sự hơn, còn em này thì mang vibe "badass" hơn hẳn. Trong bộ sưu tập của mình, em này có mùi gần với Louis Vuitton Ombre Nomade hơn. Cả ba mùi này tuy khác nhau nhưng cái vibe và năng lượng tổng thể thì cực kỳ tương đồng. Lúc mới xịt thì mùi khá gắt, kiểu như làm xộc lên mũi ấy, nhưng rồi bạn sẽ cứ muốn hít hà mãi vì con người ta vốn dĩ thích tự "hành hạ" bản thân mà. Sau đó, mùi nhanh chóng dịu lại thành một sự ấm áp của da thuộc và gia vị nhẹ nhàng, và mình nghĩ là có cả oud nữa? Không ngờ luôn. Chỉ vài phút sau cái mở đầu sắc lẹm đó, em nó trở nên rất êm, ấm, cay nồng và "an toàn" hơn nhiều. Người dùng bình thường chỉ quen ngửi mùi designer ở các store thì sẽ thấy em này đắt. Còn dân chơi niche sẽ thấy nó rẻ bèo. Nếu săn sale ở mấy chỗ discount thì tầm 50 đô là có thể hốt được rồi. Với mức giá đó thì quá hời, nhất là cho những ai mê phong cách tối, da thuộc và bí ẩn. Độ bám tỏa thì ở mức ổn thôi. Độ tỏa hương lúc đầu khá tốt nhưng nhanh chóng lắng xuống. Độ lưu hương thì hơi đáng tiếc một chút so với cái phong cách mùi hương đáng lẽ phải bám lâu như thế này. Mình cũng ngại đưa ra con số cụ thể vì nó tùy thuộc vào thời tiết, độ ẩm da, số lần xịt... Nói chung là không quá xuất sắc, nhưng mà thật lòng thì mấy chai designer dạo này có chai nào bám lâu đâu? Chai thì nhìn hơi kém sang, nhưng cái vòi xịt thì cực phẩm. Sương phun rất mịn, giúp mùi hương phủ đều trên da chỉ với mỗi lần xịt.