Tom Ford #9 - Một kẻ biến hóa mà tôi từng biết.
Để tôi giải thích kỹ hơn về cái tiêu đề "review" này nhé. Đầu tiên, tôi khá rành mùi này vì tôi có sở hữu một bản dupe giá rẻ là Just Jack Noir Endurance. Trong bài review bản dupe trước đó, tôi từng nói là sau khi so sánh trực tiếp với bản gốc thì tôi thấy bản dupe cũng ổn và không quá khao khát bản gốc nữa. Đến tận bây giờ, sau khi so sánh kỹ hơn, tôi vẫn giữ quan điểm đó.
Thế nhưng, tại sao tôi lại gọi nó là "kẻ biến hóa"? Đó lại là một câu chuyện khác. Việc ủ hương hay oxy hóa là chủ đề gây tranh cãi trong giới nước hoa. Người thì thề thốt nó có thật, người thì cười nhạo ý tưởng mùi hương có thể thay đổi sau vài tháng hay vài năm sử dụng. tôi từng tin vào điều đó, nhưng giờ tôi lại nghi ngờ rằng có lẽ nó còn liên quan đến sự thay đổi trong cách chúng ta cảm nhận mùi hương nữa.
Cả Noir Extreme lẫn bản dupe của nó đều có sự "biến hóa" cực kỳ rõ rệt đối với khứu giác của tôi theo thời gian. Cái mùi mà tôi từng mô tả là ngọt ngào kiểu chocolate, ấm áp, quyến rũ, creamy gourmand và unisex, bỗng nhiên lại chuyển sang tông cay nồng, sắc sảo và nam tính hơn hẳn, làm mất đi cái sự ấm áp dễ chịu ban đầu.
Giữa bản dupe và bản gốc cũng có vài khác biệt nhỏ. Giống như trường hợp Black Orchid mà tôi từng test, Noir Extreme cho cảm giác thoáng đãng, tỏa hương tốt hơn, mượt mà và không bị "nặng nề" như bản dupe. Điều này đến từ sự tinh tế của nguyên liệu cao cấp trong bản gốc so với mấy loại rẻ tiền ở bản dupe. Độ lưu hương cũng vượt trội hơn hẳn, trong khi bản dupe đã bay màu từ lâu thì Noir Extreme vẫn còn đó. Nói vậy không có nghĩa là nó kiểu nồng nặc hay lấn át đâu nhé.
Chốt lại, tôi vẫn coi Noir Extreme là một mùi hương cho những buổi hẹn hò hay đầy gợi cảm, nhưng giờ tôi thấy nó nam tính và bớt "ngây thơ" hơn trước. Nó không còn là kiểu chàng trai trẻ lịch sự, mắt tròn xoe đang cố bắt chuyện với một quý cô nữa. Mà nó giống kiểu Tommy Shelby, đầy bất ngờ và kiểu: "Em có muốn... với tôi không, cô Carleton?"