Logan Quốc An
Mấy mùi bưởi nồng là tôi đã thấy khó ngửi rồi. Trừ vài ngoại lệ hiếm hoi như Hermès Un Jardin Sur Le Nil hay Terre d'Hermes, thì hầu hết các nốt bưởi nổi trội trên da tôi đều bị chua loét, cảm giác như mùi cơ thể đầy mồ hôi cực kỳ khó chịu. Những khía cạnh lưu huỳnh, dù có thể là nhẹ với người khác, nhưng lên da tôi là nó bùng nổ hết cỡ luôn. Rõ ràng đây là vấn đề của riêng tôi thôi, nhưng tôi phải nói thật như vậy. Ngoài ra, nốt cam chanh trong Perseus cực kỳ dai dẳng, và điều đó chỉ có thể hiểu theo một cách: một sự gắt gỏng, chói tai kéo dài suốt quá trình mùi hương phát triển. Mấy ông thần mê "beast-mode" có thể sẽ thấy thích thú, chứ riêng tôi thì thấy nó cực kỳ khó chịu. Sự kết hợp giữa cỏ hương bài và bưởi làm tôi liên tưởng ngay đến Terre d'Hermes, nhưng rồi nó nhanh chóng nhường chỗ cho nốt "gỗ khô". Cái tầng hương gỗ hổ phách này nuốt chửng hết mọi sự tinh tế ít ỏi còn sót lại, biến mọi thứ thành một cảm giác như kiểu bông gòn ngâm trong cồn isopropyl vậy. Đến tầm đó thì tôi chỉ muốn đi rửa tay ngay lập tức cho rảnh nợ. Tôi biết bài review này có thể sẽ khiến mấy "perfumista" nổi giận, nhưng cái kiểu mùi dai dẳng và đầy mùi tổng hợp thế này thực sự làm tôi thấy buồn nôn. Mà thôi, tùy gu mỗi người vậy.