Sam Thịnh
Sau 2 ngày mà vẫn còn ngửi thấy mùi trên da luôn lol. Mùi này đậm lắm. Thơm khá ổn nhưng chắc hiện tại mình chưa xịt em này.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Sau 2 ngày mà vẫn còn ngửi thấy mùi trên da luôn lol. Mùi này đậm lắm. Thơm khá ổn nhưng chắc hiện tại mình chưa xịt em này.
Mùi lá thông, cây xanh, gợi liên tưởng đến một anh chàng tiều phu đang rảo bước trong khu rừng rêu phong vào một buổi sáng Giáng sinh. Nốt hương thuốc lá khô trầm mặc dần hiện rõ và trở thành mùi hương chủ đạo sau khoảng 20 phút lắng xuống. Đây là lựa chọn tuyệt vời nếu bạn muốn mình có mùi hương như một anh tiều phu vừa tan làm và đang thưởng thức những điếu xì gà thượng hạng. Tuy nhiên, độ khô gắt của thuốc lá và mùi lửa trại sẽ khiến chai này hơi khó dùng vào những ngày nắng nóng. Một mùi hương hoàn toàn phù hợp để sử dụng trong 3 mùa.
Lần đầu tiên mình ngửi thấy mùi này trong một chuyến du lịch ở miền trung nước Đức, có một người đàn ông lớn tuổi gốc Thổ Nhĩ Kỳ ngồi cạnh và ông ấy mang một mùi hương tuyệt vời. Một thứ mùi mà tôi chưa từng ngửi thấy trước đây. Tôi đã hỏi ông ấy đang dùng chai nước hoa nào và ông đáp: ''Một lọ màu xanh nào đó mà vợ tôi thích tôi xài... dùng hơn 20 năm nay rồi...'' Sau đó tôi đã mua nó với giá khoảng 40 Euro và kể từ đó nó trở thành chai nước hoa văn phòng của tôi. Đúng là tầng hương đầu có chút nồng gắt với nốt thông và hương tổng hợp, nhưng sau 15 phút, nó chuyển hóa thành một khu rừng ẩm ướt với hương thảo mộc và xạ hương tuyệt vời. Chắc chắn sẽ mua lại lần nữa.
Tôi chỉ ngửi thấy toàn mùi thuốc lá cháy và tôi cực kỳ GHÉT mùi này. Hiếm khi có mùi nào tôi không thể chịu nổi, nhưng đây chính là một trong số đó. ĐỪNG blind buy trừ khi bạn thực sự thích nốt hương thuốc lá đậm.
Có điều gì đó ở mùi hương này cứ khiến tôi quay trở lại, rồi tôi bắt đầu dùng nó làm chuẩn để so sánh với những chai khác. Tôi đã cố tìm kiếm những dòng nước hoa cao cấp hơn có mùi tương tự, nhưng chẳng có chai nào mang lại cảm giác "wow" như chai này cả. Điều nực cười là... sau khi chi hàng ngàn đô để săn tìm những mùi hương gây ấn tượng, cuối cùng tôi lại quay về với những chai nước hoa bình dân kiểu cổ điển. Độ lưu hương tốt, mang lại cảm giác nam tính và hoài cổ, rất hợp với những người đàn ông trưởng thành. Mùi hương này cực kỳ hợp với tôi, vậy mà giờ đây mọi người lại bảo nó tệ? Nghe nói những phiên bản cũ thì tốt hơn? Vậy thì... chắc tôi phải bắt đầu cuộc săn tìm những phiên bản chất lượng hơn thôi!
Mùi hương này là một trong những mùi gây tranh cãi nhất mà tôi từng biết. Mọi người hoặc là cực kỳ THÍCH, hoặc là cực kỳ GHÉT nó. Còn về trải nghiệm cá nhân của tôi... Lần đầu ngửi thử mùi này ở trung tâm thương mại, tôi không hề thích. Nó có mùi như thông tổng hợp. Chẳng hiểu sao lúc đó tôi vẫn giữ tờ giấy thử và tiếp tục ngửi. Sau vài phút, phong cách của mùi hương đã thay đổi hoàn toàn. Bất chợt, mùi thuốc lá, gia vị và da thuộc hiện lên; không còn chút mùi thông nào nữa. Lần đó tôi vẫn chưa mua ngay. Tôi tìm hiểu kỹ hơn và thấy nhiều người nói rằng nốt hương cuối (dry down) mới là "cực phẩm", và họ không hề nói quá chút nào. Mà không phải là nốt cuối trên giấy thử hay quần áo, mà phải là trên da cơ! Nó chuyển mình thành một mùi hương tinh tế, nam tính, đậm chất "old money" sang trọng. Đúng chất Polo. Đây chắc chắn là lựa chọn cho những quý ông nam tính vì nó hoàn toàn không có chút ngọt ngào nào. Hãy xịt vừa đủ thôi vì mùi hương này rất đậm và tỏa hương rất rộng. Thưởng thức thôi! Tóm tắt: Gây tranh cãi. Nốt hương cuối TRÊN DA mới là giá trị thực sự của mùi hương này. Lúc đầu mùi sẽ rất mạnh, nhưng khi lắng xuống, nó trở thành một mùi hương kinh điển. Đây không phải mùi cho những "cậu bé", mà được thiết kế dành cho những người đàn ông trưởng thành. Trưởng thành, thuốc lá, da thuộc, old money, nam tính. Xịt vừa đủ thôi, vì nó sẽ làm tràn ngập cả căn phòng rất nhanh.
Mùa đông vừa rồi mình đã xịt Polo rất nhiều lần với hy vọng nó sẽ trở thành mùi hương kinh điển cho thời tiết lạnh của riêng mình. Lúc mới xịt, mùi hương rất sắc sảo và thơm nồng với hương thông cùng các nốt thảo mộc và gia vị tươi mát; đặc biệt là hương húng tây cực kỳ dễ chịu và đầy năng lượng. Mình cứ ngỡ Polo sẽ là một mùi hương xanh mướt, mọng nước hơn, nhưng thực tế nó lại hơi khô. Nếu phải dùng màu sắc để mô tả, mình sẽ gọi nó là màu xanh lá nhạt pha chút nâu vàng. Trái với ý kiến của số đông, mình lại thích lúc mới xịt hơn là lúc hương lắng xuống, vì lúc đầu nó rất giòn giã, tươi mới và mang chút phong thái nam tính cổ điển. Có một chút ngọt nhẹ ở tầng hương đầu, nhưng nó tan biến nhanh lắm. Thậm chí mình còn thấy nó giống như mùi cola vị thông xanh, dù nói vậy thì hơi quá một chút. Nhưng đáng tiếc là khi hương lắng xuống, nó lại quá "nâu" với sự xuất hiện của da thuộc và thuốc lá. Cả hai nốt này đều quá ẩm mốc và có cảm giác lấm bùn, không được ngọt hay thanh thoát như cách các hãng nước hoa designer hiện đại xử lý các nốt hương này. Kết cục là nó để lại mùi da thuộc đắng ngắt, cũ kỹ và ám mùi tro thuốc lá. Polo còn có một kiểu mùi ẩm mốc hơi chua giống như mùi cơ thể, điều này làm mình thấy khá khó chịu. Về độ lưu hương thì trên mức trung bình, bám được nhiều giờ liền với một làn hương dày đặc của các nốt xanh và nâu bao quanh lấy bạn. Tuy nhiên, nhìn chung thì nó quá dày, nặng và ẩm mốc so với gu của mình. Nếu Polo là một mùi hương tuyến tính, tức là giữ nguyên được cái chất tươi mát của lúc mới xịt từ đầu đến cuối, thì chắc chắn mình sẽ cực kỳ mê nó.
Tôi không hiểu sao mọi người lại đem mùi này ra so sánh với "Quorum". Cả hai chai nước hoa này đều ra mắt từ những năm 80, và khi ngửi riêng từng chai, tôi chợt nhớ đến hai nhân vật điện ảnh điển hình của thập niên đó. Polo Green mang nét tinh tế với khí chất của một quý ông lịch lãm và tươi mới. Nó làm tôi liên tưởng đến hình ảnh James Bond trong bộ tuxedo, đang bí mật thu thập thông tin. Trong khi đó, Quorum lại là một mùi hương cực kỳ phong trần và nam tính. Tôi nghĩ ngay đến Rambo đang chiến đấu sinh tồn giữa rừng già. Tôi thích cả hai mùi này, nhưng thực sự không thấy có điểm nào để so sánh cả.
"Sẽ hơi nhói một chút khi mình rạch nhé," bác sĩ thông báo qua lớp khẩu trang phẫu thuật nhăn nhúm. "Sẽ đau đấy. Nhưng đây là việc chúng ta phải làm." Đúng rồi đó bác sĩ. Đó là sáng ngày 18 tháng 8 năm 1984. Hai năm trước đó, mình đã phạm một sai lầm: xịt "Polo for Men" lên sau gáy. Cái bản vintage hồi đó nổi tiếng là bám dai dẳng trên da không rời. Nhưng lúc đó mình đâu có biết. Một tháng sau khi xịt, người mình lúc nào cũng nồng nặc mùi da thuộc, cảm giác như đang ở giữa một hội nghị S&M vậy. Dù có tắm rửa, chà xát bao nhiêu đi nữa, cái mùi "Polo" đó vẫn cứ bám riết lấy mình. mình đã thử đủ mọi cách, từ khăn giấy chanh, miếng cọ rửa cho đến cả băng vệ sinh siêu thấm... cái gì cũng thử rồi. Nhưng chẳng ăn thua. Suốt hai năm trời, mình không giống một con người bình thường nữa mà giống như một đám mây khói thuốc lá di động. Cái vẻ nam tính được "nâng cấp" của mình bị lấn át bởi cái mùi hôi hám bốc ra từ mọi lỗ chân lông. mình còn khạc ra cả đống đờm nữa. Cảm giác lúc đó thực sự bế tắc. Rồi mình gặp lại bác sĩ Loobenhoffen. Một ông bác sĩ gầy lêu khêu nhưng cực kỳ tài giỏi với bộ ngực khá... đặc biệt, và ông ấy đã đề xuất một giải pháp cực đoan: phẫu thuật cắt bỏ luôn một mảng da cổ rộng khoảng 5 cm – nơi mà cái mùi "Polo" đó đang trú ngụ. Vì bác sĩ đã từng làm "chuyện đó" cho mình rồi nên ông ấy cũng có kinh nghiệm với mấy bộ phận cơ thể tầm cỡ vài cm như vậy. mình đồng ý. Ca phẫu thuật thành công tốt đẹp. Sau đó, bác sĩ bước vào phòng mổ với một cái túi nhỏ trên tay. Đó là mảng da của mình. "Anh có giữ cái này không?" ông ấy hỏi. "Không, không cần đâu," mình đáp. "May quá, cuối cùng anh cũng hết mùi cam bergamot rồi. Giờ thì anh chỉ còn mùi như một con nai sừng tấm bị ướt thôi." Tất nhiên là ông ấy nói đúng. Nhưng đó lại là vấn đề của một ngày khác rồi...
Mùi này thực sự rất khó để không yêu. Nốt hương đầu của phiên bản mới nghe hơi nồng mùi hóa học, nhưng nó nhanh chóng lắng xuống lớp hương cuối quen thuộc và cực kỳ được yêu thích, lưu hương cả ngày và bám trên quần áo còn lâu hơn nữa. Phần nước hoa còn sót lại ở vòi xịt đang làm tan chảy cả cái nắp nhựa màu đen. Chẳng biết đây có phải là dấu hiệu tốt hay không nữa. 🫠