Nam Đức Đào
Cartier Roadster EDT: Mathilde Laurent 2008 "Aromatic Fougere" Bạc hà, Cỏ hương bài, Vanilla, Hoắc hương, Labdanum Pháp, Cam Bergamot (nguồn từ perfumista tất nhiên rồi, họ đỉnh nhất mà!) Thú thật là mình chính là cái tên ngớ ngẩn từng viết review cực kỳ tiêu cực về Cartier Declaration đấy. Hồi đó mình mua cả bộ gift kit luôn. Có vẻ như lúc đó mình bị phản ứng kiểu "mùi cơ thể" với cái nốt Cumin (thì là). Mình hay nấu đồ Ấn với đồ Mexico nên cực mê thì là, nhưng đôi khi bột thì là khô nó cứ bị nồng và "đục" hơn cái vị mình thích. Nhưng mà nói nãy giờ để làm gì? Để nói là giờ mình yêu Cartier Declaration lắm rồi! Mình cũng đã mua cả Pasha và Roadster EDT. À, mình còn vừa mới "blind buy" Cartier Eau 'd Vetiver nữa. Nó có Bạc hà, Cam thảo và Cỏ hương bài—chỉ thế thôi! Mình khá kỹ tính với nốt Cỏ hương bài nhưng mình biết Cartier sẽ làm chuẩn thôi. Giờ mình hoàn toàn tin tưởng vào nhà Cartier. Tin đến mức mình biết họ sẽ xử lý cái nốt Bạc hà "phiền phức" kia cực khéo. Chứ không phải cứ nhắc đến Bạc hà là người ta lại liên tưởng đến kem đánh răng hay nước súc miệng đâu. Chính thức nhé: mình là fan cứng của Cartier rồi. Nó hợp với cá tính của mình và có đủ mọi sắc thái: từ kiểu tuyên ngôn như Declaration đến sự tinh tế như Roadster. Mình cực kỳ đam mê Cartier luôn. Triết lý của họ rất hợp với cách mình chọn mùi hương. Lâu lắm rồi mới có một hãng làm mình thấy phấn khích đến thế. Riêng với Roadster, mình thấy nó rất khác biệt. Không hiểu sao mình lại ngửi thấy một chút gì đó không ngọt (chắc là Labdanum?), và có một chút hơi hướng động vật dù nó không có trong bảng thành phần. Mình đoán là do nốt Cỏ hương bài có chút "mùi rễ cây" và có lẽ Hoắc hương ở đây cũng không phải loại đại trà đâu. Mình mê cái mùi Hoắc hương hơi "dị" đó cực. Ngoài ra, mình thấy Labdanum đang hòa quyện rất tốt với các nốt khác, tạo ra một cảm giác xanh mướt, kiểu mùi cỏ hay thậm chí là hơi giống cây gai dầu. Vì là bản EDT nên nó bay mùi khá nhanh. Mà mình thấy nốt Bạc hà ở đây kiểu "siêu thanh" luôn ấy, nhanh kinh khủng! À, còn một vụ buồn cười là mình bị "ngáo" lúc mở nắp. Cứ loay hoay tìm cách mở cái chóp nhọn, hóa ra chỉ cần cầm phần vòm rồi xoay nhẹ là xong. Ngố thật sự. Có một điểm quan trọng nhất mà mình muốn nói: Mathilde Laurent có lẽ là một trong những nhà chế tác nước hoa vĩ đại nhất mọi thời đại. Phong cách của bà ấy rất khác biệt, vừa dựa trên truyền thống nhưng lại cực kỳ tiến bộ. Đến mình còn chẳng tìm được từ nào để diễn tả hết. Mình thực sự khuyên mọi người nên thử lại Cartier hoặc thử lần đầu xem sao. Có thể trước đây mình chưa đủ "tầm" để cảm nhận được Cartier Declaration thôi. Wow, thực sự là quá đỉnh: táo bạo, thanh lịch, rộng mở nhưng vẫn có sự tiết chế nhất định. Pasha cũng tương tự, có thể bạn sẽ không hiểu ngay hoặc thấy nó hơi quen thuộc, nhưng nó sẽ thay đổi theo thời gian, nhiệt độ và độ pH của da. Mình xịt nó suốt vì lúc mới xịt mùi đỉnh cực kỳ. Giờ mình chính thức là "trai nhà Cartier" rồi, dưới sự giám sát của Dunhill.