Daisy Phạm
Mọi người hay có kiểu thích lặp lại những thứ cũ kỹ, kiểu như gom hết mấy xu hướng lỗi thời vào một cái 'thùng rác retro' rồi xào nấu lại để dùng tiếp ấy. Từ quần ống loe đến skinny jeans, cái gì cũng có. Nhưng với Royal Vintage, mình thấy M. Micallef có một cách tiếp cận cực kỳ sâu sắc khi khai thác lại dòng nước hoa 'quyền lực' (power frag) của những năm 1980. Thường thì khi nhắc đến 'power frag', người ta hay nghĩ ngay đến mấy mùi hương ồn ào, thô kệch và thiếu tinh tế. Nó giống như việc biến một dòng hương fougère cổ điển thành một chiếc xe cơ bắp đầy hầm hố vậy. Nếu như những năm 70, các dòng nước hoa vẫn giữ được sự nam tính và chuẩn mực, thì đến những năm 80, mọi thứ trở nên bùng nổ, 'nặng đô' và có phần nổi loạn hơn hẳn. Đó là thời đại của những tông mùi gỗ và gia vị cực mạnh, đôi khi là cả mùi xăng như Fahrenheit, cứ thế mà xịt lên người mà chẳng cần quan tâm đến sự tiết chế. Mình cũng từng trải qua cái thời đại đó, và dù rất thích những mùi hương mạnh mẽ, nhưng thú thật là khi ngửi thấy ai đó xịt mùi 'power frag' kiểu cũ, mình vẫn thấy hơi e dè. Vì nó thường gợi nhắc đến hình ảnh những gã đàn ông phù phiếm, hợm hĩnh. Nhưng phải công nhận là M. Micallef cực kỳ đỉnh khi 'cứu rỗi' được dòng hương này. Họ đã tách biệt được cái chất mạnh mẽ của 'power frag' ra khỏi những định kiến tiêu cực đó. Royal Vintage mang một vẻ khô ráo, đầy nội lực nhưng lại cực kỳ có chiều sâu và tinh tế. Nó giống như một bản nhạc có cao độ hoàn hảo, không hề bị chói tai. Sự kết hợp giữa gỗ và gia vị cực kỳ mượt mà, thậm chí còn có chút gì đó gợi nhắc đến nốt xăng đặc trưng của Fahrenheit. Nếu những dòng khác chỉ biết 'gào thét' một cách vô tội vạ, thì Royal Vintage lại biết cách thể hiện sự mạnh mẽ một cách đầy tự tin và vừa vặn.