Cũng giống như mấy bản khác của Dior Sauvage thôi, cái profile mùi của em này thực sự không làm mình thấy cuốn lắm. Tuy nhiên, bản EDP thì mượt hơn, đỡ gắt hơn bản EDT nên cũng coi như là ổn hơn một chút. Lúc mới xịt thì là mùi cam chanh tươi mát, kiểu mấy dòng blue fragrance ấy. Sauvage thì thiên về tông xanh đậm hơn. Nó sạch, nó tươi, không phải kiểu nước biển nhưng chắc chắn là thuộc nhóm blue. Giống như bản EDT, đây là lúc Sauvage tỏa sáng nhất. Nếu mà giữ được cái tông này xuyên suốt thì đã hay rồi, nhưng tiếc là nó chỉ trụ được tầm 20 đến 30 phút thôi. Sau đó thì mùi oải hương ập đến cùng với gia vị, tạo nên cái mùi đặc trưng của nhà Sauvage. Nếu ở bản EDT thì nó kiểu oải hương gỗ khô, có gia vị và cả mùi cam thảo nữa. Bản EDP thì cũng tương tự nhưng cảm giác mượt hơn, đỡ khô và có vẻ ít mùi hóa học hơn. Phải mất một lúc mình mới nhận ra, nhưng cái mùi này nó hơi giống siro ho vị nho ấy—nghe không được hấp dẫn cho lắm. Mùi cam thảo vẫn còn đó, nhưng nó không quá mạnh mà chuyển dần sang kiểu siro ho vị nho.
Nhắc lại thì Sauvage có mùi rất riêng, và bản EDP cũng vậy, gần như giống hệt bản gốc. Nó được làm tốt hơn một chút, nhưng vẫn khác biệt rõ rệt so với mấy dòng blue khác hay mấy mùi thiên oải hương. Ít nhất thì em này cũng độc đáo hơn một chút, vì trong khi bản gốc vẫn cực kỳ phổ biến và bản Elixir cũng đang hot rần rần, thì có vẻ ít người dùng bản EDP này hơn. So với EDT thì bản này ít mùi tiêu hơn, và tất nhiên là vẫn có ambroxan rồi. Tầng hương cuối thì ít mùi gỗ hơn, Dior có bảo là có nốt vanilla nhưng mình chẳng cảm nhận được gì cả, chắc nó chỉ tạo thêm một chút ngọt nhẹ tinh tế thôi. Vì thế mà em này có vẻ bớt nam tính hơn một chút, nhưng vẫn không hề bị nữ tính hay unisex đâu. Mùi chủ đạo vẫn là oải hương mượt mà, cay nồng kiểu Sauvage, và cũng hơi giống siro ho vị nho nữa. Mùi này cứ thế kéo dài cho đến tận lúc tan hết.
Về độ tỏa và độ bám thì em này kém hơn EDT một chút, nhưng nhìn chung vẫn thuộc dạng mạnh. Mình xịt vài shot mà vẫn thấy nó thoang thoảng sau tận 12 tiếng làm việc. Nó không "đập vào mặt" mạnh như EDT nên dễ chịu hơn, kiểu như một phiên bản Sauvage đã trưởng thành hơn, lịch sự và chuyên nghiệp hơn ấy. Dù sao thì profile mùi vẫn tương tự nên cách dùng cũng giống EDT thôi: hợp đi chơi đêm, đi club, tiệc tùng. Thực ra xịt lúc nào cũng được, nhưng nếu mang đi gym hay lên văn phòng mà xịt quá tay thì chắc là hơi quá mức.
Chốt lại thì bản EDP này dễ chịu hơn EDT hay Elixir, nhưng cái vấn đề là "dễ chịu" thôi chứ không phải là "thích". Vấn đề nằm ở chỗ cái sự kết hợp giữa oải hương, cam thảo, gỗ, gia vị và cả siro ho vị nho đơn giản là không hợp gu mình. Thật sự cũng hơi khó hiểu là tại sao Sauvage vẫn bán chạy đến thế. Nó có độ nam tính, độ bám và độ tỏa cực tốt, nhưng bản thân cái mùi hương lại chính là điểm trừ.