Nhàn Vương 2
Hôm nay mình sẽ nói về Tabarome, một mùi hương từ đầu thế kỷ 20 của nhà Creed. Đúng như cái tên, em này thiên về tông thuốc lá nhưng lại có một cú twist cực kỳ tươi mát. Không chỉ nhờ nốt mở cam quýt từ quýt và cam bergamot, mà còn nhờ cách chọn nguyên liệu thuốc lá nữa. Thay vì dùng lá khô nồng hay mùi tro khét lẹt, Olivier Creed lại chọn lá thuốc lá tươi. Sự lựa chọn này cực kỳ hợp với cấu trúc của Tabarome, mang lại cảm giác điềm tĩnh, tinh tế, trưởng thành và đầy tự tin – đúng chất một quý ông cổ điển. Có người hay đồn bản cũ của em này là mùi yêu thích của Churchill, nhưng thực ra không phải đâu nha. Thú thật là Tabarome không dễ để "lấy lòng" những chiếc mũi trẻ trung đâu – nếu muốn kiểu đó thì dòng D&G One, nhất là bản EDP, sẽ làm tốt hơn nhiều. Còn nếu ai muốn tìm một mùi thuốc lá thực tế hơn thì Aramis Havana sẽ là lựa chọn hợp lý. Nhưng nếu bạn tìm kiếm sự cá tính và nét tinh xảo, càng dùng càng thấy yêu, thì Tabarome là chân ái. Về độ tỏa hương thì nói thật là... tệ đến mức nực cười, nhưng cũng dễ hiểu thôi vì bản thân mùi hương này được tạo ra để dùng một cách kín đáo và tinh tế. Kiểu như bạn sẽ không muốn thấy Donald Trump vào vai James Bond vậy đó. Dưới góc độ của một người từng hút thuốc và đã bỏ hẳn được gần 18 năm, mình thấy Tabarome thực sự "đúng bài" mỗi khi cơn thèm mùi thuốc lá bất chợt ập đến. Chắc chắn là em này xứng đáng có một chai dự phòng trong bộ sưu tập.