Nhiều người cứ muốn chỉ trích Penhaligon's vì bộ sưu tập này, về mấy cái nhân vật hay câu chuyện này nọ, nhưng mình thấy họ làm khá tử tế, đóng gói xịn xò, thiết kế thì lúc nào cũng chuẩn bài, và quan trọng nhất là dùng để giải trí cũng rất vui. Dù không hợp gu mình lắm, nhưng mình từng ghé cửa hàng Penhaligon's và thấy nhân viên ở đó hào hứng kể về các câu chuyện marketing, rồi khách hàng cũng phản hồi rất tích cực, nên thôi, cứ tôn trọng sự khác biệt vậy. (Mà mình cũng không phải kiểu người hay khó chịu đâu nhé!) Dịch vụ khách hàng và sự nhiệt tình ở đây còn tốt hơn cả mấy bạn SA ở các trung tâm thương mại xa xỉ nữa. Thường thì họ chỉ đứng cạnh rồi hỏi kiểu "Bạn có thích không? Mình thấy đẹp lắm, bạn có lấy không?" chứ chẳng hiểu gì về thương hiệu hay có ý muốn trò chuyện cùng mình cả.
Mình hiểu những lời chỉ trích đó, như mình đã nói ở trên, bản thân mình không thực sự kết nối được với dòng này, nhất là khi nó ngày càng mở rộng ra xa khỏi những giá trị cốt lõi đã làm nên tên tuổi của Penhaligon's. Tuy nhiên, thỉnh thoảng vẫn có những chai thực sự ổn, và đây chắc chắn là một trong những chai mình thấy khá hơn cả.
Mr. Thompson về cơ bản là một mùi hương hoa diên vỉ cổ điển, có phấn, với nốt hương đầu thanh lịch và cảm giác kiểu da thuộc pha chút gourmand, mướt mướt. Công thức này làm mình nghĩ ngay đến Dior Homme Parfum, kiểu có độ dày đặc trưng, không tỏa quá rộng mà thiên về cảm giác sát da. Vì là thương hiệu niche và cũng khá đắt nên mình đoán đây là ý đồ của họ. Khi xịt hôm nay, mình thấy có chút gì đó giống nốt hạt dẻ của Valentino Uomo, nhưng thực ra nó chỉ thoáng qua thôi. Nếu phải phân tích kỹ thì mình thấy nó nằm ở giữa Uomo và Homme. Nhưng hỏi nó có "độc bản" không? (Cái từ mà cô nhân viên ở shop đã nói với mình ấy) Thì không, không hẳn. Mình thấy nó không thanh lịch bằng bản Dior Homme nguyên bản, nó giống bản Intense hoặc Parfum hơn, nhưng phần base sẽ có nốt tonka nổi bật hơn và cách nó bám trên quần áo có chút gì đó hơi lạ, kiểu mùi lúa mì. Các nốt hương kết hợp rất mượt, mở đầu bằng tiêu hồng rất dễ chịu rồi nhanh chóng chuyển sang sự mướt mịn của hoa diên vỉ, tất cả hòa quyện tạo nên một mùi da thuộc cực kỳ sang chảnh. Điểm trừ duy nhất có lẽ là giống như nhiều chai khác trong bộ sưu tập này, phần top notes đầy sự lôi cuốn nhưng phần base lại hơi bị "làm cho có". Nhưng đừng hiểu lầm nhé, đây vẫn là một màn thể hiện rất ấn tượng.
Nếu bạn có lỡ bị thu hút bởi cái nắp chai thôi thì mình nghĩ The Omniscient Mr. Thompson chính là lựa chọn đó. Cái đầu voi to kinh khủng luôn!!!! Nó to gấp ba lần mấy cái nắp khiêm tốn khác trong dòng này. Tai với ngà voi nhìn cực ngầu, nói thật là mình rất thích, và cũng mừng là mùi hương cũng khá xứng tầm với cái vẻ ngoài đó.