Nó ngay lập tức trở thành một trong những mùi yêu thích nhất của tôi trong bộ sampler của ELDO. Iris, aldehyde và da thuộc là những nốt hương mạnh nhất, tạo ra một hiệu ứng cực kỳ sảng khoái. Có một sự an ủi khó tả trong mùi hương này, khiến tôi cứ muốn xịt nó thường xuyên. Một cảm giác rất vui tươi và ngây thơ. Và sự ngây thơ đó lại có chút gì đó rất đáng yêu khi đặt cạnh cái tên Tom of Finland. Nó mang hơi hướng "leather daddy" kiểu cũ nhưng theo một cách rất tinh nghịch, an toàn và đầy mời gọi. Giống như cảm giác đi mua đồ da ở một cửa hàng cao cấp, thân thiện, hay lúc cùng người yêu chuẩn bị diện đồ thật đẹp. Nó gợi cho tôi hình ảnh về sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước một bữa tiệc tại New York những năm 70 – không phải là bản thân bữa tiệc náo nhiệt, mà là cảm giác đi bộ dưới tiết trời mùa hè mát mẻ để đến đó. Trong lăng kính của cộng đồng queer cuối thế kỷ 20, mùi hương này mang tính nhân văn rất lớn. Nó không hề cường điệu hay "campy" như người ta thường kỳ vọng ở cái tên Tom of Finland. Nó cho tôi thấy khía cạnh đời thường của những con người thật, đang tận hưởng một đêm đi chơi, làm quen với những người lạ, chăm chút cho vẻ ngoài để thể hiện bản sắc của mình trong cộng đồng. Có một sự nhẹ nhàng nhưng cũng đầy thôi thúc trong niềm vui đó. Họ biết cách nắm bắt khoảnh khắc và không coi đó là điều hiển nhiên.
Khi ngửi Tom of Finland, tôi hình dung một cặp đôi lâu năm đang dạo bước giữa Midtown New York trong những bộ đồ da sạch sẽ. Họ đã bên nhau cả đời nhưng vẫn có cảm giác như đang trong tuần trăng mật khi chuẩn bị đến một nơi nào đó đầy gợi cảm. Họ đi chậm rãi, tán tỉnh, cười đùa và tận hưởng bầu không khí mùa hè tuyệt vời của thành phố. Nhưng, nói đi cũng phải nói lại, chính điều đó lại làm tôi thấy buồn. Mùi hương này quá đỗi trong trẻo và dễ tiếp cận, điều mà vốn dĩ không phải là bản chất của Tom of Finland. Đúng là phong cách của ToF có chút ngọt ngào, tinh nghịch, nhưng trên hết, nó phải cực kỳ "nóng bỏng" và gây sốc chứ! Đó là nghệ thuật khiêu dâm mà! Tôi ước gì mình cảm nhận được sự bùng nổ đó. Tại sao nốt hổ phách lại không đủ mạnh? Tại sao lại có cả nốt chanh tươi mát, sạch sẽ ở đây? Tôi thích sự tươi sáng, phấn mịn của nó, nhưng tôi muốn có thêm chút gì đó "nặng đô" hơn, như rong biển hay cumin chẳng hạn. Đây chính là nhà làm nên Secretions Magnifique mà! Vậy cái chất "sex" thực thụ nằm ở đâu trong một chai nước hoa được coi là tôn vinh nó?
Tôi ghét việc phải tự hỏi điều đó khi ngửi Tom of Finland. Tôi cảm thấy như thể sự khác biệt của cộng đồng queer đang dần bị "thuần hóa" để trở nên dễ chấp nhận hơn với số đông. Việc trở nên an toàn và dễ gần hơn dường như đang đi kèm với một cái giá khá đắt. Tôi ước gì cái tên Tom of Finland được thể hiện bằng một mùi hương táo bạo hơn, ồn ào hơn, ít "sạch sẽ" hơn. Kiểu như sự nổi loạn của Studio 54 hay sự nồng cháy của Opium ấy. Tại sao mùi hương này lại quá tĩnh lặng, quá khép nép và lại bay mùi nhanh đến thế? Tôi không biết xu hướng cá nhân của Antoine Lie, nhưng nếu ông ấy không phải là "trai thẳng", thì có vẻ như ông ấy đang thể hiện một lối sống quá mực chuẩn mực. Có lẽ đây là một sự tái định vị thương hiệu, nhưng tôi vẫn mong chờ một đội ngũ sáng tạo dám thể hiện sự phấn khích, sự cuồng nhiệt và cả sự "ngại ngùng" đầy bản năng khi đối diện với khao khát. ELDO's Tom of Finland thực sự là một mùi hương tuyệt đẹp, tôi yêu nó vì chính nó, nhưng thật khó để không tự hỏi về những gì nó thực sự muốn truyền tải, hay nuối tiếc về một phiên bản táo bạo hơn mà nó lẽ ra đã có thể trở thành.