Người dùng ẩn danh
Mùi này không phải là kiểu nước hoa để dùng hàng ngày vì xịt một lúc là thấy hơi bị ngấy. Có rất nhiều mùi khác mình thích hơn, nhưng vì chất lượng em này quá tốt nên mình vẫn mua thêm một chai dự phòng.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Mùi này không phải là kiểu nước hoa để dùng hàng ngày vì xịt một lúc là thấy hơi bị ngấy. Có rất nhiều mùi khác mình thích hơn, nhưng vì chất lượng em này quá tốt nên mình vẫn mua thêm một chai dự phòng.
Không rõ năm ra mắt chính xác là khi nào, mình đoán là khoảng cuối thập niên 80, nhưng mùi hương thì mang đậm chất của những năm 70. Mùi này không hề bị nhầm lẫn là unisex hay mang cảm giác yếu thế; nó thiên về sự trưởng thành hơn là nét tinh nghịch.
Bài review này dành cho một chai bản vintage với bảng thành phần ngắn gọn. Mình vừa tậu một chai vintage của mùi hương này vì vốn là fan của Davidoff Classic và muốn xem hai chai này giống nhau đến mức nào. Hiện tại mình đang xịt Vermeil lên một bên tay và Davidoff lên bên còn lại. Dù nhận thấy có những điểm tương đồng, chủ yếu là ở nốt hương đầu, nhưng mình không cho rằng Vermeil là bản clone của Davidoff. Cả hai đều có cú mở đầu bằng tông xanh (green) sắc sảo, mang hơi hướng thập niên 70-80, và đây chính là điểm mình thấy giống nhau nhất. Sau nốt đầu, Davidoff chuyển sang giai đoạn drydown với phong cách trưởng thành, mang hơi hướng dược phẩm, mùi da thuộc, nồng và sắc nét một cách mạnh mẽ (và dễ chịu). Ngược lại, Vermeil lại đi theo hướng ngọt ngào hơn. Mình đoán độ ngọt này đến từ quả lý chua đen và có lẽ là cả hoa hồng. Đây không phải kiểu ngọt gắt, mà là một độ ngọt nồng nàn, chững chạc kiểu rượu (boozy) thường thấy ở các dòng nước hoa mùa đông có nốt thuốc lá (dù ở đây không ghi chú nốt này). Nốt cuối mang lại cảm giác ấm áp, gần như là phong cách gourmand, gợi liên tưởng đến việc "ngồi bên bếp lửa với một ly cider táo". Có reviewer khác nói Vermeil giống Davidoff đến 95%, nhưng với mình thì chỉ khoảng 30% thôi. Dù vậy, đây vẫn là một mùi hương tuyệt vời.
Theo mình thấy thì có ít nhất ba kiểu thiết kế chai khác nhau, mà mình mới chỉ thử được hai loại thôi. Cái bản gốc mình từng dùng vài năm trước (hồi đó khứu giác mình nhạy cảm lắm) có nốt hương đầu cực kỳ mạnh, kiểu như mùi chanh, xạ hương và có cả chút mùi động vật nữa (mình đoán chắc là castoreum). Còn cái thiết kế mới (kiểu dáng ít biến chuyển hơn và phần viền kim loại không lồi ra như bản cũ) thì gần như chẳng thấy nốt hương đầu đâu cả so với chai đầu tiên mình mua. Phần hương cuối của cả hai thì khá giống nhau, nhưng bản mới yếu hơn, cảm giác thiên về gỗ và patchouli nhiều hơn, còn mùi thuốc lá thì ít đi, kèm theo một chút cảm giác hơi "nhân tạo". Cái danh sách nốt hương ở trên có vẻ không khớp với trải nghiệm của mình về cả hai chai, mình đang tự hỏi không biết có phải nó dành cho phiên bản nữ không nữa. Với mình, những nốt hương mạnh mẽ của bản vintage là cam chanh, xạ hương, castoreum và thuốc lá. Cam chanh và xạ hương bùng lên rất mạnh lúc đầu, rồi sau khoảng một tiếng thì castoreum và thuốc lá mới bắt đầu tỏa sáng. Mình thấy có thêm chút hoa cỏ và gia vị (không rõ lắm), một chút oải hương tạo cảm giác hơi giống mùi xà phòng, cùng với gỗ nhẹ, patchouli và một chút hổ phách để làm dịu và tăng độ ngọt. Mình không thấy mùi thảo mộc nào quá rõ cả. Nói chung, nếu bạn thích kiểu mùi thuốc lá "old school" thì em này rất đáng tiền ở mức giá hiện tại. Tuy nhiên, nếu bạn đã sở hữu chai Davidoff bản gốc và là người cực kỳ khắt khe về độ "tự nhiên" thì có thể sẽ hơi thất vọng (dù Davidoff thực ra không có nốt thuốc lá). Còn ai thấy Kouros bản vintage quá nồng nhưng vẫn thích ý tưởng đó (kèm thêm nốt thuốc lá) thì rất nên thử em này, nhất là nếu bạn không ngại nốt hương đầu mạnh mẽ của công thức nguyên bản (vốn dĩ giờ cũng khá khó tìm). CẬP NHẬT: Mình vừa thấy một chai cũ và có vài vết trầy xước. Thiết kế hơi khác một chút nên mình nghĩ chắc là bản "vintage" rồi. Và đúng là vậy! Sự khác biệt cực kỳ lớn luôn, vì với bản mới, các nốt hương cứ bị cảm giác "dính dính" và hơi nhân tạo, dùng lâu dần thấy hơi khó chịu. Trong khi đó, với bản mà mình đoán là vintage, càng dùng càng thấy thích. Mình cũng thấy hiện tượng tương tự với chai Acteur, ước gì mình biết nguyên nhân là gì vì nếu chỉ ngửi lướt qua thì chúng khá giống nhau. Phải xịt lên người một lúc mới thấy sự khác biệt rõ rệt, nhưng ngay khi vừa xịt thử chai có vết trầy kia, mình đã nhận ra ngay là cái cảm giác "dính" khó chịu đó hoàn toàn biến mất. Bản vintage của em này xứng đáng nằm trong top 10 mùi hương mình từng thử suốt bao nhiêu năm qua!