Tui đã đợi quá lâu để được review trên perfumista, cái trang web mà tui cực kỳ mê luôn! Tui tình cờ biết đến em này hồi đợt đi Epcot Center ở Orlando năm 2012. Lúc đó lướt qua khu vực Ý hay Venice là bị "đốn tim" ngay lập tức. Mọi người có biết cái cảm giác choáng ngợp, mê hoặc khi mình bước chân vào một tiệm nước hoa cao cấp hay một tiệm nến thơm xịn xò ở mấy thị trấn nhỏ bên Châu Âu không? Chính cái cảm giác đó đã hớp hồn tui... và em nước hoa này chính là tình yêu sét đánh của tui luôn.
Magnolia Nobile mở đầu bằng một đống hương cam chanh, cái kiểu mà bình thường tui cực ghét luôn á... tui không thích mấy mùi cam chanh nồng gắt lúc mới xịt đâu. Nhưng mà đợi em nó lắng xuống một chút là phép màu của Acqua di Parma Magnolia Nobile bắt đầu hiện ra! Càng để lâu trên da, mùi hương này càng trở nên tinh tế hơn. Độ bám tỏa thì cực đỉnh, chỉ cần xịt một chút thôi là đủ rồi, xịt quá tay là dễ bị nồng lắm. Đây là một mùi hương cực kỳ "khủng", không dành cho mấy người thích kiểu nhẹ nhàng, nhút nhát đâu!
Cứ tưởng là sẽ không hợp với kiểu mùi "hoa cỏ" và cam chanh thế này, nhưng không, hoa magnolia mới là chủ đạo; sự kết hợp giữa cam chanh (chanh vàng, cam bergamot), hoa (hồng, nhài) và gỗ (hổ phách, xạ hương) làm cho em này thực sự độc bản. Theo ý tui, em này rất nữ tính nhưng không hề theo trend hay kiểu trẻ con, cũng không quá sôi nổi. Nó không phải kiểu mùi "bà già" đâu, mà là kiểu mùi trưởng thành, quý phái và cực kỳ "lady-like". Tui rất thích cách Acqua di Parma không chạy theo mấy cái trend nhất thời, mà họ tập trung hoàn thiện những nốt hương kinh điển.
Đúng như trang web của hãng nói, em này có cấu trúc rất riêng với những nốt hương đầy bất ngờ. Mở đầu là bergamot, chanh vàng và citron, sau đó chuyển dần sang hoa hồng và hoa nhài. Cuối cùng là sự lắng đọng của gỗ đàn hương, hoắc hương và một chút vanilla. Tui mê em này chết đi được! Em nó chắc chắn đứng ngang hàng với "chân ái" khác của tui là Frederic Malle Musc Ravageur. Hai mùi hoàn toàn khác nhau nhưng lại có nhiều điểm tương đồng cực kỳ.