Harry Minh
Người ta hay bảo mùi hương là cách để chạm vào ký ức. Với tui, chai này đúng kiểu một chuyến du hành ngược thời gian luôn. Nó không quá gợi cảm – vì hồi đó tui còn quá nhỏ để hiểu sự quyến rũ là gì – mà nó mang nét thanh lịch, sang chảnh và đầy vỗ về của những quý cô tự tin, biết rõ mình là ai và mình muốn đi đâu. Họ xuất hiện trong những đôi giày đế xuồng lộng lẫy, khoác lên mình chiếc áo lông trắng muốt và những chuỗi ngọc trai quý phái. Đây chính là mùi hương của người phụ nữ đã nói với tui rằng: "Con có thể trở thành bất cứ ai mà con muốn". Hương hoa violet đầy nét thiếu nữ thoát ra từ chai nước hoa như làn khói lỏng, cuốn lấy mình bằng lời hứa hẹn về sự trong trẻo và ngây thơ. Rồi hoa sen, hoa nhài Sambac và hoa mộc tê đan xen vào nhau, như những ngón tay hoa cỏ đầy mê hoặc, vỗ về mái tóc và để lại trên vai một sự mềm mại của xạ hương, diên vĩ và cả cảm giác mịn màng như lớp da lộn cao cấp... Và rồi, khi người phụ nữ ấy rời đi để nhảy cùng anh chàng lái chiếc Aston Martin Gullwing đến đón, để lại tui với chiếc đèn ngủ, đống bài tập tiếng Anh, một cơ thể đang tuổi dậy thì đầy ngượng ngùng và tiếng nhạc Donny Osmond hát "Too Young"... thì cả căn phòng bỗng ngập tràn hương hoa đêm, hổ phách dịu nhẹ và cả sự mềm mại của phấn phủ. Tui từng không nghĩ là mình sẽ thích đâu. Thật sự là không hề. Nhưng mà, tui YÊU nó mất rồi.