Người dùng ẩn danh
Mùi hương này rất độc đáo, đôi khi hơi nồng, nhưng bạn không thể tưởng tượng được nó tuyệt vời thế nào khi xịt lên tóc lúc còn ướt đâu! Những ai không thích mùi này khi xịt lên da thì hãy thử dùng theo cách này xem sao nhé.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Mùi hương này rất độc đáo, đôi khi hơi nồng, nhưng bạn không thể tưởng tượng được nó tuyệt vời thế nào khi xịt lên tóc lúc còn ướt đâu! Những ai không thích mùi này khi xịt lên da thì hãy thử dùng theo cách này xem sao nhé.
(Cảm ơn Tane4ka vì màn swap cực xịn này nha!) Tui cực kỳ thích Anglomania luôn, thật sự không ngờ Vivienne Westwood lại có một mùi như này sau khi tui dùng thử Budoir. Anglomania lên da tui mạnh cực kỳ, và bất ngờ chưa, nó ngọt lắm luôn. Mùi này giống như một trà quán sang chảnh vậy, làm tui liên tưởng đến mùi hương đặc trưng của một trà quán Geisha. Nó có tông gỗ, ẩm, ngọt và hơi phấn. Mọi người có nhớ phim "Memories of a Geisha" không? Kiểu những bộ Kimono lụa mỏng manh ôm lấy làn da trắng ngần ấy? Nếu họ phải chọn một mùi hương thì chắc chắn là Anglomania rồi. Nhìn qua thì có vẻ ngây thơ nhưng thực chất bên trong lại cực kỳ "hư hỏng", vừa ngọt vừa cay, nhưng cuối cùng lại mang cảm giác cực kỳ sạch sẽ và thơm mùi xà phòng. Một mùi hương cực kỳ độc bản, tui sẽ xịt em này vào những đêm hè khi muốn trở nên lả lơi một chút. Kiểu sexy một cách đầy ma mị ấy. Tui mê em nó lắm. Chai nước hoa thì đẹp xuất sắc, nhìn cứ như mấy chai nước hoa Trung Hoa ấy, thêm con rồng đen nữa làm em nó trông "sexy một cách nguy hiểm" luôn. Độ tỏa: Rất tốt Độ lưu: Cả ngày luôn 7/10
Với mình, em này mở đầu là một nốt trà nhẹ nhàng, sau đó dần biến chuyển thành một làn hương hoa cỏ cay nồng đầy ấn tượng. Mùi hương rất táo bạo và nổi bật. Độ tỏa hương tốt, cực kỳ hợp cho mùa thu. Dùng vào mùa hè thì hơi quá sức một chút, nhưng nhìn chung đây là một mùi hương rất quyến rũ.
Trong một căn phòng bọc vinyl màu hồng, với hoa hồng đỏ trên thảm họa tiết da báo, những chiếc sofa mạ chrome bạc và quả cầu gương lấp lánh ở khắp các góc phòng. Những bức tranh kiểu Dali treo trên tường, những bông hoa nhựa đủ màu sắc treo thấp ngay tầm tay, cùng mùi hương trầm quyện với khói hookah trong một bữa tiệc đầy chất ngông năm 1973. Tui tưởng tượng cảnh mình cùng hai đứa bạn đang ở đó, rồi cánh cửa trượt gương mở ra, và tui không thể tin vào mắt mình nữa... Đó là Ziggy Stardust trong bộ leotard vinyl trắng với đôi cánh thiên thần lông vũ sau lưng, mái tóc đỏ rực như tia điện, gương mặt được tô điểm bởi màu sơn vàng bạc và đôi môi đỏ rực. Tui và hội bạn trong những bộ váy mini sặc sỡ, đi giày Mary Jane với mái tóc ép thẳng tắp, chỉ biết đứng hình trước sự hiện diện đầy mê hoặc của ổng. Chai nước hoa này chính là hiện thân của sự sang chảnh kiểu Anh. Một chút tinh tế của hoa hồng nhưng lại cực kỳ "cháy" và nổi loạn nhờ nốt da thuộc. Bang a Gong, triển luôn thôi!
Bẩn á?! Thật luôn? Thôi vả mình bằng cái băng vệ sinh luôn đi... vì với mình thì em này hoàn toàn ngược lại! Mấy cái review hài hước kia đúng là cười xỉu, nhưng chắc mình là số ít thôi - mình mê cái lúc mới xịt cực kỳ! Một chút trà xanh thanh khiết, thêm chút thảo quả ấm áp, rồi đến hương hoa hồng nồng nàn, đậm đặc, hơi có chút chua thanh. Mình cứ mong chờ cái mùi da thuộc sẽ bùng nổ để làm chủ cái vibe độc lạ này... nhưng mà không. Chẳng có sức bật nào cả... chỉ là một chút da thuộc kiểu "tập sự", mờ nhạt thôi, nhường chỗ cho một hành trình hương phấn hoa hồng kéo dài suốt 12 tiếng đồng hồ. Càng về sau mình càng thấy bớt hứng thú. Mùi hoa hồng cứ thế dày lên, ngọt hơn và sâu hơn. Rồi mấy em hoa violet phủ phấn cũng nhảy vào tranh giành sự chú ý. Mấy loại hoa này kiểu cực kỳ mãnh liệt, như được "tiêm steroid" ấy, ngọt lịm luôn nhưng không hiểu sao vẫn giữ được nét mềm mại, nữ tính. Kỳ lạ thật sự. Cảm giác của mình là em này giống như một bản giao hưởng chua ngọt được lấy ra từ trí tưởng tượng đầy nổi loạn, táo bạo và có chút "lẳng lơ" của một quý cô sáng tạo, nhưng hình như lại được nhào nặn bởi một đứa trẻ cuồng kẹo hoa violet, cuồng phấn và cuồng hoa hồng. Mà lạ cái là nó lại gây nghiện một cách khó hiểu... làm mình cũng sốc luôn.
Đừng bao giờ xịt em này đi làm trừ khi bạn định đóng phim người lớn. Chỉ nên dùng khi ở cạnh người mà mình đã thân mật hoặc là người mình đang muốn "vồ" lấy thôi. Mùi hương lúc mới xịt giống như một lời thách thức vậy, nó sắc lẹm với chút trà xanh, thêm cái vị hăng hắc của ngò rí tươi và sự ấm áp, đầy mùi khói của thảo quả. Nếu bạn nghe thấy tiếng nhạc, cảm nhận được nhịp điệu và muốn khiêu vũ trong bóng tối, thì hãy cứ dấn thân vào đi. Nếu bạn dám. Không chỉ dừng lại ở mức quyến rũ, tầng hương cuối còn là sự nồng nàn, đậm đà của rượu, chút gì đó như mùi da thuộc ấm áp, mùi thuốc lá và làn khói hương (hổ phách) đang quyện chặt lấy mùi nhựa cây đầy dầu mỡ của những đóa hồng đỏ thẫm nhất. Trong cơn mê muội, bạn sẽ nhận ra trái tim của hoa hồng vẫn luôn ở đó, đập những nhịp điệu đầy mê hoặc. Có cả hoa violet và nhục đậu khấu làm cho hương hồng thêm sâu sắc, dù mình không thể tách biệt rõ ràng từng nốt được. Đây chính là mùi hương mà chúng ta hằng mong ước trong phòng ngủ vào sáng hôm sau một đêm nồng cháy. Thử xịt một nhát vào sau gáy để tóc làm ấm mùi hương, và một nhát nữa ngay trước ngực nhé. Em này sẽ bám dai từ lúc hoàng hôn cho đến tận bữa sáng hôm sau luôn. Cùng một "cây bút" tạo mùi với Miss Boucheron, Ysatis và Safari; Anglomania thực sự có độ sâu không kém gì những cực phẩm đó đâu.
Anglomania là lần thứ hai mình thử dòng nước hoa của Vivienne Westwood, và thật sự thì nó chẳng dễ chịu hơn chai đầu tiên (Boudoir) là bao. Thậm chí, khi đọc mấy cái note hay review khen lấy khen để về độ ngọt ngào, về hương hoa hồng tuyệt đẹp này nọ rồi tự ngửi cổ tay mình, mình còn tự hỏi không biết có phải mình đang bị ảo giác khứu giác không nữa. Mình thực sự, thực sự phải cố gắng lắm mới vượt qua được cái nốt mở gắt và chói tai cứ vương vấn mãi, để rồi mới cảm nhận được một chút xíu hương hồng, violet hay vanilla. Có thể là do bạch đậu khấu, có thể là do hạt thì là, hoặc thậm chí là do trà xanh quá đậm, nhưng tóm lại là có cái gì đó cứ chặn đứng đường mình tìm đến những tầng hương ngọt ngào và mềm mại hơn trong bản phối này. Điểm cộng là em này là một mùi hương mùa xuân/hè khá lạ, bám mùi tầm 8 tiếng, độ tỏa hương vừa phải chứ không quá nồng nặc (cũng may?), và thiết kế chai thì cực kỳ sang chảnh. Tính đến giờ thì mối quan hệ giữa mình và nước hoa Vivienne Westwood vẫn chưa được "êm đềm" cho lắm. Mình biết chúng rất đặc biệt và được chế tác cực kỳ thú vị, chắc chắn không phải kiểu mùi đại trà mà ai cũng dùng hay xịt lên người là giống nhau hết được. Mình vẫn đang cố gắng để "kết bạn" với chúng vì sự độc bản đó, nhưng nói thật nhé, để yêu được chúng là cả một quá trình cực kỳ tốn sức, chẳng dễ dàng chút nào đâu!
Hồi còn nhỏ, mình từng có một chai True Love nhỏ xíu của nhà Elizabeth Arden. Mình cực kỳ mê mùi hương đó và nâng niu từng giọt một. Gần đây, mình có mua một chai True Love bản full size nhưng thất vọng vô cùng, vì mùi hương không còn giống với chai nhỏ mình từng dùng nhiều năm về trước nữa. Thế nhưng, khi vừa có được chai tester Anglomania, mình mới phát hiện ra em này mới chính là "True Love" thực thụ! Một mùi hương hoa hồng ấm áp, đầy bí ẩn và tuyệt vời! Em này cực kỳ hợp để đi dạo trong tiết trời se lạnh, hoặc cho những ngày mà bạn (và cả những người xung quanh) đều có thể "chịu" được một mùi hương đậm nét. Cảm giác mà em nó mang lại cho mình thật khác biệt! Yêu quá đi mất!