Người dùng ẩn danh
Apres L'Ondee là một mùi hương thiên về trải nghiệm. Nó giống như một bầu không khí, một không gian hơn là một thứ gì đó để gây chú ý hay phô trương. Mình không biết về những phiên bản trước đó nên cũng chẳng buồn tiếc nuối xem ngày xưa nó có đẹp hơn không. Mình chỉ có chai này thôi, và với mình thế này đã là quá đủ đẹp rồi. Hơn nữa, mùi hương tầng cuối còn lưu lại trên da mình khá lâu, chắc là mình may mắn. Mỗi khi xịt lên da, cảm xúc của mình lại ngập tràn sự hoài niệm, như những tiếng vọng xa xăm từ quá khứ. Nó gợi nhắc mình về những khoảnh khắc trong đời mà ta buộc phải chấp nhận: nỗi đau, sự vô thường, và dòng chảy của thời gian – thứ nhào nặn, làm ta già đi và khiến mọi điều rực rỡ rồi cũng đến lúc phai nhạt. Nghe có vẻ hơi trầm buồn với những ai sợ cảm giác u sầu, nhưng với những người đón nhận nó như một phần tất yếu của cuộc sống, thì chính những cảm xúc đó lại giúp mình trân trọng hơn những niềm vui ngắn ngủi. Nếu nghệ thuật hay phim ảnh có thể nuôi dưỡng tâm hồn, thì tại sao nước hoa lại không? Có rất ít mùi hương làm được điều đó, và Apres L'Ondee là một trong số đó. Sự kết hợp giữa diên vĩ, violet, heliotrope và mimosa tạo nên những sắc thái u buồn nhưng đầy ngọt ngào, như một bản hợp xướng trang nghiêm, cứ thế nhẹ nhàng lịm dần và vỗ về mình. Cảm giác như nốt hương cuối thấm đẫm hơi thở của những giọt mưa đang chậm rãi bay hơi trên những đóa hoa xuân. Hôm nay trời khá nhiều mây, chỉ có vài tia nắng le lói. Ngay lúc viết những dòng này, mình chuẩn bị xịt lại Apres L'Ondee để đi dạo, để thực sự sống trọn từng khoảnh khắc cùng mùi hương này và để suy ngẫm.