Hồi năm 1982, lúc tui mới 15 tuổi, vẫn còn đang đi học thì có đi làm thêm ở tiệm thuốc Boots. Tui nhớ rõ cái thời đó phải mặc cái đồng phục váy yếm màu xanh trông chán đời cực kỳ, phối với mấy cái áo hoa lá hẹ. Tui được xếp làm ở quầy mỹ phẩm, và nhớ nhất là hai bà đại diện hãng Helena Rubenstein với No 7, chẳng cần phải mặc cái đồng phục xấu xí đó mà cứ trang điểm lồng lộn như siêu mẫu, nhìn tui thấy cứ kiểu 'Ronald McDonald' sao ấy. Thế rồi, ở quầy Helena Rubenstein, tui vô tình va phải mấy cái hộp màu đen bóng loáng có chữ 'Armani' màu vàng. Cái bao bì huyền bí đó hút tui kinh khủng! Vừa ngửi thử chai tester là tui 'dính' luôn. Chưa từng ngửi thấy mùi nào giống vậy, từ trước tới giờ cũng chưa. Cứ mỗi thứ Bảy đi làm là tui lại xịt đầy người cái mùi hương tuyệt vời này, mặc kệ bà đại diện hãng kia có lườm nguýt. Dù lương bèo bọt nhưng tui vẫn dành hết tiền lương để mua chai 50ml hoặc 100ml.
Tui đã đọc mấy bài mô tả chi tiết về mùi này trên trang perfumista rồi, và phải công nhận là mọi người tả chuẩn thật sự. Tui chẳng biết mấy cái thành phần như hoa loa kèn hay aldehyde gì đó là mùi ra sao, nhưng tui biết rõ cái tui thích là gì, và mùi hương này đúng là độc nhất vô nhị! Với tui, nó mang vẻ tối tăm, huyền bí, đầy năng lượng, quyền lực, phức tạp, quyến rũ, kịch tính và đầy ma mị. Nó có nhiều tầng hương, cực kỳ gợi cảm, hơi hướng xạ hương nhưng vẫn rất tinh tế. Có cái gì đó kiểu 'phù thủy' trong cái thứ nước hoa diệu kỳ này vậy, đúng kiểu bỏ bùa mê luôn! Chẳng có mùi nào trên thị trường giống nó cả. Có người so sánh với Magie Noire của Lancôme – mùi mà mẹ tui hay dùng – nhưng với tui, Magie Noire nghe có vẻ kém tinh tế hơn, kiểu nồng mùi gia vị và gừng hơn. Còn Armani thì vừa tinh tế mà lại vừa cực kỳ cuốn hút. Mùi bám siêu lâu và hoàn toàn độc bản.
Tui đã dùng mùi này suốt thời đại học, và tui đã sốc tận óc khi biết nó sắp bị ngừng sản xuất. Hồi đó sinh viên nghèo nên tui chẳng đủ tiền để tích trữ trước khi nó biến mất mãi mãi. Sau này tui có mua mấy dòng kế tiếp của Armani như Gio, Aqua de Gio, Mania... nhưng chẳng có em nào 'đấu' lại được bản Armani kinh điển nguyên bản cả. Tại sao họ lại ngừng sản xuất một mùi hương tuyệt vời như thế chứ? Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tui cũng thấy hơi đắc ý vì giờ nó hiếm quá. Vài năm trước, lúc đang dư dả một chút, tui tìm được một người bán trên eBay và 'vét sạch' kho của ông ấy luôn! Tổng cộng là 1200 bảng Anh tiền nước hoa Armani đó! Tui có đủ để lấp đầy một hộp giày và thêm vài cái nữa. Giờ tui 47 tuổi rồi, và tui tin chắc là mùi hương tuyệt đẹp này sẽ đồng hành cùng tui đến cuối đời. Tui có viết thư cho Armani hỏi xem họ có định làm lại không, nhưng tiếc là họ không có ý định đó. Mà thôi cũng kệ, vì tui đã tích trữ được khoảng 1500ml rồi! Tui giữ chúng trong hộp nguyên bản, cất trong hộp giày, tránh ánh sáng và nâng niu như báu vật vậy. Với những ai đang tiếc nuối vì nó đã mất đi, thì hãy yên tâm là vẫn có thể tìm mua được, dù giờ nó ngày càng đắt và khó tìm hơn. Giữa thời buổi thắt lưng buộc bụng này thì mua nó hơi xa xỉ thật, nhưng với tui, Armani chính là mối tình đầu, mà đã là tình đầu thì làm sao quên được, đúng không?