mình muốn nói trước là mình thấy hơi khó hiểu khi đọc mấy cái chuyện kinh dị về việc nước hoa bị thay đổi công thức (reformulation). Kiểu, người ta cứ bảo là nó bị đổi rồi. mình tin là có chuyện đó thật và nó có thể phá hỏng những mùi hương tuyệt vời, nhưng mình nghĩ nhiều khi mọi người chỉ muốn có cái gì đó để chê, hoặc là đang so sánh mùi hiện tại với ký ức về nó thôi. Nên là mọi người cứ nghe ý kiến của mình thôi nha, đừng tin hết. Có khi mũi mình kém, hoặc mình bị khùng cũng nên, ai biết được. Nhưng có một điều mình chắc chắn là mình luôn thấy khác biệt với mấy cái review chê đổi công thức, dù là với bất kỳ chai nước hoa nào mình từng biết từ hồi 12 tuổi – mà đó là từ đời tám hoánh nào rồi.
Dù sao thì, đây là review của mình về Armani Code cho nữ. Một chai mới tinh mình vừa mua tuần trước.
Hồi năm 2006, mình sống ở Reykjavík cùng chị gái. Một cô gái tỉnh lẻ lên thành phố thử sức và làm việc tại một boutique cao cấp, nơi mà tụi mình bắt buộc phải ăn mặc thật chỉn chu. Lúc đó mình đã là một con nghiện nước hoa rồi, nhưng làm ở cái tiệm đó thì bộ sưu tập của mình còn khủng hơn nữa, vì giờ mình có cái cớ để mua đồ mới là "vì công việc" nè, haha.
Một ngày nọ, mình đang đi dạo trong trung tâm thương mại vào giờ nghỉ trưa để tìm "mùi mới". Trên kệ chẳng còn gì mà mình chưa thử, nhưng có một chai làm mình chú ý vì mình không nhớ là đã thấy nó trước đây, và vì nó gợi nhắc mình về một buổi hoàng hôn của một đêm sắp sửa trở nên cuồng nhiệt. Thêm nữa là mấy chi tiết hoa đen trên thân chai đẹp xỉu, mà mấy năm sau họ lại bỏ đi (sao lại làm thế nhỉ?). Chỉ cần nhìn cái chai thôi là mình đã muốn yêu cái mùi bên trong rồi. mình xịt thử, thấy thích, thế là mua luôn.
mình định nói là mình yêu nó nhiều như yêu cái chai và cái cảm giác nó mang lại, nhưng thực tế thì không hề nha. mình nghĩ là mình mua nó chỉ vì nó gợi nhớ về những đêm mùa xuân quẩy tưng bừng ở Reykjavík, cái thời mà đêm bắt đầu dài ra nhưng không phải là tối mịt 24/7, mọi người như được hồi sinh sau mùa đông vậy. Sự phấn khích, niềm vui và sự hoang dại tràn ngập trong không khí, và tất cả đều bao quanh bởi màu xanh thẫm tuyệt đẹp y hệt cái chai Armani Code này. Nhưng lúc đó, mình chỉ là "thích" thôi, chứ chưa "yêu". Còn lâu mới tới mức đó. Dù vậy, mình vẫn dùng hết sạch chai đó nên cũng khá là quen thuộc với nó.
Còn về mấy cái review chê đổi công thức ấy hả? Chẳng có gì thay đổi cả. Nếu có thì cũng chỉ là cực kỳ nhỏ thôi. mình vừa ngửi lại và dùng liên tục suốt 10 ngày qua, nó chỉ làm mình nhớ về chai nước hoa hồi năm 2006 thôi. Chẳng có gì bất ngờ hết. Khi đọc thấy người ta bảo nó bị hỏng rồi, không còn như xưa nữa, mình kiểu "hả?", và quyết định luôn là mình với mấy người bảo nó thay đổi đến mức không nhận ra đơn giản là không cùng quan điểm thôi.
Còn vụ đổi công thức làm mùi yếu đi á? Cái đó làm mình buồn cười thực sự, vì hồi xưa nó đã yếu sẵn rồi. Mọi người ơi là mọi người! Nó không phải bị đổi công thức rồi mới yếu đâu, mà nó vốn dĩ đã yếu từ đầu rồi. Hồi 2006 mình không quá để ý đến độ tỏa hay độ bám (trừ khi dùng Euphoria của CK, cái đó xịt không khéo là "knock out" người ta luôn), nhưng mình nhớ rõ là mình từng nghĩ nó không lưu hương lâu lắm. mình còn nhớ lúc đó mình đang mặc cái váy màu xanh thẫm giống cái chai này, khoác thêm cái áo len đen vì trời hơi lạnh. mình ngửi váy với áo mình mà thấy hơi bực vì chẳng còn chút mùi Code nào cả, dù mới xịt được có vài tiếng. Thế là sau đó mình toàn phải mang chai theo túi để xịt lại trong ngày. Mà mình thuộc kiểu người xịt nhẹ tay, nên mình hiểu là mấy bạn thích kiểu mùi đậm đà chắc sẽ không thích em này đâu. Vậy nên, nếu bạn thấy giờ nó yếu, thì đó là vì nó luôn như vậy rồi.
Giờ thì nói về lý do tại sao bao nhiêu năm qua, dù hồi đó chỉ là "thích", mà giờ mình lại mua lại nó nhé. Cách đây vài tháng, mình tình cờ muốn thử lại và thấy vẫn thích. Thế là mình cứ thử đi thử lại mỗi khi đi ngang qua nó, rồi một ngày mình chợt nhận ra là mình yêu nó đến nhường nào. Kỳ lạ lắm, kiểu như một ngày thức dậy tự nhiên thấy thèm rồi đi mua luôn. mình đã xịt em này không ngừng nghỉ suốt một tuần nay, và mình muốn "ăn thịt" chính mình mỗi khi ngửi thấy mùi hương này trên người.
Mùi hương bắt đầu với chút cam chanh, nhưng là kiểu cam thanh bình chứ không phải kiểu chanh hay quýt tươi mát, lấp lánh đâu. Hoa cam giúp làm dịu lại phần cam chanh đó. mình còn ngửi thấy cả mật ong và hoa nhài nữa, hoa nhài có chút cay nhẹ giúp mùi hương không bị quá "bánh bèo". Nó không phải là một mùi hương quá phức tạp hay mang tính đột phá, nhưng nếu hợp với người thì nó cực kỳ quyến rũ và lôi cuốn. Ở Iceland thì em này không phổ biến lắm, hoặc ít nhất là mình hiếm khi ngửi thấy. Nhưng mà người Iceland dùng nước hoa kín đáo lắm, nên có khi mình bỏ lỡ cũng nên. Thường thì bạn phải lại rất gần thì mới ngửi thấy người ta dùng gì, mà ở đây thì hiếm khi ai đứng gần ai lắm đâu.
Dạo này mình hay xịt hơi nhiều, tầm hơn 3 shot trở lên – một con số khá lớn với mình. Có khi người ta sẽ ngửi thấy mình từ một khoảng cách nhất định trong tiếng đầu tiên. Còn nếu xịt lên quần áo thì mình vẫn thấy thoang thoảng cả ngày dài. Vậy nên, dù có yếu thật thì cũng không đến mức không cứu vãn được bằng cách xịt nhiều hơn đâu.
mình không chắc tại sao giờ mình lại yêu Code đến thế trong khi hồi 2006 thì không, nhưng mình nghi là do tuổi tác thôi. Một phiên bản trưởng thành hơn của mình bây giờ thích những mùi hương kem mịn, ấm áp và gợi cảm, trong khi hồi trẻ mình lại thích mấy mùi nồng nàn, rực rỡ hơn. mình vẫn yêu những mùi đó, nhưng giờ mình cũng đã biết yêu cả những mùi hương tĩnh lặng hơn rồi.
Xịt em này lên là mình thấy mình sexy luôn. Không phải vì có ai nói thế, mà là tự mình cảm thấy vậy thôi. mình nghĩ đó mới là chìa khóa của sự quyến rũ – không để ý kiến của người khác quyết định cảm xúc của mình. Cứ yêu những gì mình thích và là chính mình thôi. mình cảm thấy mình như một người phụ nữ trưởng thành, tự chủ, không cần xin lỗi vì quan điểm của mình và biết mình muốn gì. Nhưng vẫn có một chút tinh nghịch nhờ nốt cam chanh. Điều này cực kỳ hợp với mình, vì mình vừa muốn làm một người phụ nữ, vừa muốn được vui chơi như một đứa trẻ. Đúng là vẹn cả đôi đường luôn.
Ôi, mình yêu Code quá đi mất! 💕