mình đang review bản reformulation mới nha, không phải bản vintage đâu. Trời ơi! Nó đẹp thực sự luôn ấy! Ước gì chai #5 của mình mà thơm được một nửa thế này thì mình đã chẳng vứt nó đi rồi. Đây đúng là cách dùng aldehyde và hoa cỏ đỉnh cao luôn. mình cảm giác đây là một mùi hương của những sự đối lập. Lúc đầu thì thấy sạch sẽ, kiểu xà phòng, aldehyde sáng bừng, như kiểu mùi áo sơ mi trắng mới tinh được là phẳng phiu ấy, rồi sau đó nó chuyển tông, bắt đầu thấy cả một vườn hoa hiện ra: nào là ngọc lan tây, thủy tiên, tulip, hồng đỏ, nhài rồi cả hoa trà hồng nữa. Đặc biệt là hoa trà hồng, hồng đỏ với ngọc lan tây nha. Cảm giác như tất cả đều đang nở rộ, tươi mới, nhưng rồi lại chuyển đổi lần nữa, hoa và trái cây bỗng trở nên quá chín, kiểu như sắp héo rồi ấy. Tự nhiên trong đầu mình hiện lên hình ảnh nghĩa trang với đám tang luôn. Mùi hương này làm mình suy ngẫm về sự vô thường của cuộc đời. Nó bắt đầu đầy tươi sáng và hy vọng, nhưng đến giữa và cuối thì lại trở nên bâng khuâng, có chút gì đó u buồn. Một sự tương phản giữa mạnh mẽ và dịu dàng, và cuối cùng thì sự dịu dàng đã chiến thắng.
Arpege mang nét tươi sáng, thanh khiết, hương hoa, kiểu xà phòng, kem mịn và có một chút phấn nhẹ. Nó cực kỳ mềm mại và dịu dàng, mình biết là mình cứ lặp đi lặp lại từ "dịu dàng", nhưng Arpege thực sự giống như một cái ôm ấm áp từ mẹ hay bà vậy. (Elena, người viết bài về chai này, nói chuẩn cực, review của bả chưa bao giờ làm mình thất vọng). Nó làm mình rơi nước mắt, nhưng là những giọt nước mắt hạnh phúc. Nó làm mình nhớ về bà, chắc là bà sẽ thích mùi hương này lắm. Ước gì bà ở đây để cùng ngửi mùi này với mình. Bravo Lanvin, thực sự quá đỉnh.
Edit: mình đang so sánh em này với Joy của Patou và thấy có nét tương đồng, nhưng Joy không phải là bản dupe của Arpege đâu nha. Cả hai đều là hoa cỏ aldehyde tươi sáng lúc đầu và kết thúc một cách dịu dàng. Nhưng Arpege thì hơi có chút phấn và cay nhẹ từ hạt ngò, còn Joy thì thiên về hoa nhài nồng nàn (indolic) kết hợp với hoa hồng, trong khi Arpege là sự hòa quyện kem mịn của hồng, ngọc lan tây và hoa trà. Cả hai đều có nốt indolic nhưng Joy đậm hơn Arpege nhiều. mình có đọc mấy cuốn tiểu sử về Marilyn Monroe, thấy bảo bà ấy là fan của cả Joy lẫn Arpege, dùng cả hai và thực tế là thích chúng hơn cả #5. mình cũng không biết có thật không, vì mấy chuyện trong tiểu sử đôi khi cũng phải nghe có chọn lọc thôi, nhưng mình thì cực kỳ, cực kỳ thích cả hai em này hơn hẳn #5.