Người dùng ẩn danh
YUMMMMBA BUMM BUMM. Nói gì hơn được nữa đây. Mình đã buồn thiu mấy ngày nay kể từ khi dùng đến giọt cuối cùng của chai Cabochard. Thậm chí mình còn lôi nó từ đống chai cũ ra tận hai lần, cố gắng lắc cái vòi xịt đủ mọi góc độ trên đời để mong vớt vát thêm được chút xíu. Mình có để ý thấy chai mini này trong một set lớn, nhìn cái dáng chai cứ ngỡ là của Avon. Với cả cái nhãn bé tí xíu, chữ thì nhỏ như kiến, mình chẳng đọc nổi nên cứ để đó cả mấy tuần trời. Cuối cùng cũng chịu ngồi soi kỹ, phải đeo tận hai cái kính lão cùng lúc mới đọc ra được tên là Azuree. Mình cũng có nghe loáng thoáng về em này rồi. Mở cái chai nhỏ xíu ra mà cứ như mở đèn thần Aladdin vậy. Ngồi dưới nắng ban mai, nhâm nhi tách trà bạc hà và ngửi cái nắp chai Cabochard... Có cả chai Aromatics Elixir trên bàn nữa nhưng vẫn còn nằm trong hộp. Chắc chắn em này là "họ hàng" với Cabochard rồi... nhưng mà ấm hơn, ngọt hơn, bớt gắt hơn và mang cảm giác phấn mịn hơn nhiều. Mình tự hỏi các "vị thần nước hoa" rằng, sao một em như Azuree lại có thể ít người biết đến đến thế nhỉ? Azuree ra đời năm 1969, lúc đó mình mới 10 tuổi. Mùa hè năm ấy, bà mình nghỉ hưu ở Đường sắt Thái Bình Dương Canada và cả nhà được tặng vé hạng nhất đi từ Toronto đến Vancouver. Từ mấy cái biểu tượng hải ly trên tấm chăn len Hudson's Bay, đến mấy anh bồi bàn đeo găng tay hay đồ nội thất gỗ trong phòng... với mình, tất cả đều gợi nhớ đến mùi hương của thời đại Azuree và trước đó. Nói ngắn gọn là: sự thanh lịch. Trong khi nước hoa ngày nay, ít nhất là đa số, cứ như kiểu đi máy bay hạng phổ thông vậy... Nói chung là... chán ngắt.