Người dùng ẩn danh
(Đọc hơi dài nha, ai không hứng thú thì lướt qua nhé.) Mọi người có bao giờ để ý đến chai nước hoa này chưa? Nếu có, chắc là vì cái vỏ chai quá ấn tượng rồi. Balahé của nhà Leonard ra mắt năm 1983, một tuyệt tác được thiết kế bởi nhà điêu khắc lừng danh Serge Mansau. Nhìn nó cứ như một loại thuốc kích dục đầy bí ẩn, vừa gợi cảm, vừa nguy hiểm, kiểu như sẽ khiến mình bị một cú "tát" bất ngờ ấy. Cái tên nói lên tất cả: Balahé. Nghĩa là "tát". Người ta có câu: "Kẻ tát bạn chính là kẻ dạy bạn cách chiến đấu". Trời ơi, mình ước gì mình có thể nói khác đi, kiểu như khen lấy khen để... nhưng không thể. Mình muốn nói là cái vỏ chai cực phẩm này rất hợp với mùi hương bên trong, nhưng thực tế thì không. Nó giống như một cái tát, nhưng là một cái tát vụng về, kiểu con gái ấy, chứ không phải cú tát của một người đàn bà trưởng thành. Tiếc thật sự. Mình cứ đợi chờ một cơn lốc xoáy, một sự bùng nổ đầy vẻ đẹp hoang dại... nhưng không có. Thật thảm hại khi nó cứ phải nằm chờ giảm giá, rồi bị bán ở mấy chợ đồ cũ hay mấy trang web linh tinh. Nhìn nó cứ như một bà Geisha già muốn tìm lại thời hoàng kim vậy. Đáng lẽ nó phải là một ngôi sao fetish, một kẻ điên rồ xa hoa, một kẻ khiêu khích lịch sử. Nó có thể là mùi của găng tay da, hay mùi dây thừng đỏ trong những cuộc chơi đầy kịch tính. Nhưng không, họ đã không làm được. Chính xác là Daniel Moliere đã thất bại. Anh ta cứ ngỡ mình hiểu được sự mâu thuẫn trong bản chất phụ nữ... nhưng không, anh thất bại rồi. Anh không hề "tát" được như cái tên của nó! Nhà Leonard thì danh tiếng rồi, từ năm 1958 đã nổi tiếng với vải vóc và thiết kế sang trọng. Balahé ra đời trong làn sóng hương thơm nồng nàn, xa hoa của những năm 80. Nó có xa hoa không? Có. Có phức tạp không? Không, buồn thay là không. Nó chỉ là một mùi hương chất lượng thôi. Ước gì nó mang màu sắc đen tối, nguy hiểm, kiểu như một sợi dây da thắt quanh cổ. Nếu mùi hương này không chạm tới được cái cảm giác "đau đớn ngọt ngào" đó... thì thôi, cứ đem đi giảm giá đi. Mùi hương này đáng lẽ phải mang cái sự lôi cuốn kiểu "Tôi tạo ra em, và tôi cũng có thể hủy diệt em". Chúng mình muốn sự thật, muốn sự hỗn loạn, chứ không phải chỉ để lấy tiền của khách. Có lẽ mối quan hệ "mặn nồng đầy đau đớn" duy nhất ở đây chính là việc chúng mình bỏ tiền ra mua cái mùi này đấy. Lol. Nốt hương đầu là Aldehydes. Đúng rồi, cái cảm giác vintage đầy kinh ngạc đó, mình cực kỳ thích. Nó mở ra kiểu như Arpège, rất cổ điển và vượt thời gian. Nhưng quả mận đi kèm đáng lẽ phải là mận Ume – loại mận không ngọt mà lại khói, gỗ, bí ẩn và đầy tính dục. Tại sao không nhỉ? Tiếp đến là xô thơm, ngò rí, quýt và cam bergamot... nghe thì ổn đấy. Nhưng còn quả dứa? Nó xuất hiện ở đây để làm gì? Xin lỗi nhé, nhưng sự ngọt ngào không hề thuộc về ý tưởng này. Khi bạn trói buộc ai đó, bạn phải gây ra sự đau đớn, đó là sự bạo liệt. Thay vì một quả dứa ngọt ngào, dễ thương đến phát bực, tại sao không phải là gỗ vả hay một chút hoa hồng sắc sảo? Nốt hương giữa là một rừng hoa: Huệ, Lan, Diên vĩ, Nhài... Nghe thì sang đấy nhưng CHÁN. Đừng hiểu lầm mình, những loài hoa này rất tuyệt, nhưng chúng chẳng liên quan gì đến cái câu chuyện mà cái tên đang kể. Nếu muốn kể về một "bậc thầy bondage" đầy nguy hiểm, thì mùi hương này thiếu quá nhiều thứ: thiếu mùi mồ hôi cơ thể, thiếu mùi da thuộc, thiếu sự kịch tính. Nếu có thêm chút mùi gỗ ginkgo hay sự điện giật khi da thịt chạm nhau, nó đã ở một đẳng cấp khác rồi. Nốt hương cuối là gỗ đàn hương, nhựa Opoponax, xạ hương, xạ hương chồn, vanilla, hổ phách và vetiver. Một nền tảng ấm áp, nhưng vẫn chưa đủ "đã". Mình muốn thêm gỗ hồng, thêm chút mùi hàu... bạn hiểu ý mình mà. "Trong mắt anh ta là ánh nhìn của một con mèo khiến người ta muốn vuốt ve nhưng chẳng yêu ai cả..." – Anaïs Nin. Hoặc là, cái kẻ tát bạn để dạy bạn cách chiến đấu. Chai này không tát, nó chỉ đang "dạy" khứu giác chúng ta phải chiến đấu để tìm kiếm một nghệ thuật nước hoa thực thụ hơn thôi. Mình là một "nạn nhân" cực kỳ khó tính đấy.







































