Người dùng ẩn danh
Tui may mắn được đi tour tham quan bảo tàng Fragonard ở Paris. Thấy mấy cái hình họ hái hoa thủ công với quy trình chưng cất truyền thống hay cực luôn. Xong rồi họ chốt đơn, mà lúc đó khứu giác đang bay bổng nên muốn mua gì cũng được hết. Thế là tui chốt luôn em Belle De Nuit vì tui vốn mê kiểu hương hoa cỏ cổ điển. Lúc ở Paris thì em này hợp với tui lắm. Nhưng về nhà xịt lại thì cái vẻ sang chảnh kiểu Pháp nó bay mất tiêu, chỉ còn lại mùi giống J’adore của Dior (mà tui thì không khoái cái mùi này lắm, vì nó cứ kiểu hoa ngọt đại trà mà mấy bà hay xịt để át mùi thuốc lá ấy - cái combo đó chả ngon lành gì đâu). Ít nhất thì lúc mới xịt Belle De Nuit cũng khá ổn, mùi hoa hồng ban đầu tươi và thuần khiết như Red Roses của Jo Malone, nhưng sau đó cái mùi mận khô ngọt lịm nó ập tới, làm cả mùi thành kiểu hoa quả ngọt đến phát ngấy. Chắc mấy fan J’adore sẽ mê, chứ tui thì thấy nó quá "bánh bèo". Tui không phải kiểu con gái ngọt ngào, tui thích kiểu phụ nữ bí ẩn, cần sự sâu sắc và lôi cuốn hơn chứ không phải mấy cái mùi trái cây kiểu "vui vẻ ngớ ngẩn" này. Tóm lại là: Mùi mận khô ngọt lịm như bị ôi thiu dưới nắng, lẫn trong mấy bông hoa héo úa, mà độ lưu hương thì thất vọng cực kỳ.