Người dùng ẩn danh
Để mình nói rõ hơn chút, trước khi mua cả bộ sample bản gốc lẫn mấy bản flanker của Black Opium thì mình chẳng biết mùi nó thế nào cả, nên mình không bị kiểu "ngấy" mùi như nhiều người hay nói. Thật sự thì mình thấy chúng đều thơm. Mình vốn thích mấy mùi ngọt với cả mùi cà phê nữa, nên dòng BO này chẳng có gì để chê cả. Mà nói thật, mình còn chẳng phân biệt nổi các bản flanker khác nhau chỗ nào dù đã thử so sánh trực tiếp, cảm giác cứ như kiểu hãng đang "vắt sữa" khách hàng ấy, nhưng thôi kệ đi. Nhưng mà không hiểu sao, mình lại không thực sự "yêu" được em nào cả. Để so sánh thì mình cũng đang test thử Rogue Derviche, em này tuy cũng có vanilla nhưng không cùng phân khúc với BO. Trong khi BO Illicit Green nghe cũng ổn, thì Derviche lại gây nghiện cực kỳ, mình cứ muốn hít hà mãi chỗ mình vừa xịt lên tay thôi. Nó có chiều sâu và sự phức tạp hơn hẳn, còn BOIG thì... chỉ dừng lại ở mức "nghe cũng được". Có lẽ đây là sự khác biệt giữa một mùi hương designer được kiểm chứng bởi thị trường để đảm bảo sự an toàn, với một mùi hương niche không ngại sự phá cách và thử thách người dùng. Hôm nay mình xịt BOIG thay vì Derviche thì cũng không sao, nhưng nếu không phải đang trong quá trình test thì mình sẽ chẳng bao giờ chọn BOIG hay bất kỳ em nào nhà Black Opium cả, vì trong bộ sưu tập của mình có quá nhiều mùi ngọt khác hay hơn, thú vị hơn và gây nghiện hơn nhiều. (Mình không có ý biến đây thành quảng cáo cho Derviche đâu, nhưng nếu bạn thấy chán Black Opium rồi thì cứ thử qua em này xem. Có thể bạn sẽ không thích, nhưng ít nhất là nó cực kỳ thú vị!)