Người dùng ẩn danh
Mình có cả bản EDT và EDP luôn. Có một điểm cực kỳ hay là hai em này càng ủ lâu qua vài năm thì mùi lại càng đỉnh hơn. Hồi đó mình dùng hết mấy chai nước hoa khác rồi mới quay lại với Boucheron. Lúc đầu mình thích EDT hơn, nhưng giờ lại nghiêng về EDP hơn rồi. Dù cả hai đều rất tuyệt nhưng lúc mới khui hộp, mình thấy cả hai đều chưa đủ "sạch" để dùng hàng ngày. Nhưng giờ thì không quan trọng nữa, vì sau khoảng một tiếng, hương hoa thủy tiên tỏa lên trên da mình cực kỳ rõ nét. Cái nét "thú tính" của bản EDP đã dịu lại, trở thành một sự quyến rũ đầy lôi cuốn, vừa đủ thôi. Nó là kiểu sexy vừa sạch sẽ, vừa có chút gì đó hoang dại. Nhờ được ủ kỹ mà các nốt hương animalic nằm ở đúng vị trí, chứ như hai năm trước thì nó cứ kiểu đẹp một cách cực kỳ "bẩn" ấy. Còn nhựa asafoetida thì lúc nào cũng mạnh mẽ rồi, nhưng ở đây nó được cân bằng rất tốt. Riêng bản EDT thì vẫn giữ nguyên như trước. Em này dễ dùng hơn với nốt xạ hương sạch sẽ, làm mình liên tưởng đến Le Troisième Homme của Caron nhưng mà sạch hơn, hoặc cũng có nét giống Lalique nữa. Chỉ cần xịt một hoặc hai shot là đủ rồi, và dạo này cũng chẳng ai biết mình đang dùng mùi gì đâu. Mình thích kiểu xạ hương thanh lịch, nhẹ nhàng như thế này hơn là mấy mùi ngọt lịm như kẹo đường. Các nốt cam chanh thì cực kỳ đẹp và chất lượng cao luôn. Với tốc độ này thì chắc hai chai này mình dùng cả chục năm mới hết mất. Nhiều người hay so sánh em này với 24 Faubourg, mình cũng thấy có nét tương đồng nhưng Boucheron không bao giờ bị sa đà vào kiểu mùi "đồ giặt bẩn" như 24 Faubourg đâu. Mình vẫn giữ quan điểm là bản EDP này chính là "bản gốc" mà Bond No. 9 Manhattan đã dựa vào đó để tạo ra, và mình vẫn thấy Boucheron EDP xịn hơn.














































