Người dùng ẩn danh
Bản của Lush nhé: Vậy đây là cái chai Breath of Gods "huyền thoại" mà Luca Turin chấm 5 sao đó hả? (Mà hình như là vào một ngày tồi tệ chăng?). Trời ạ... Tôi xịt từ 6 tiếng trước rồi mà giờ nó vẫn còn lẩn quẩn trên tay. May là dù bám dai nhách vậy nhưng độ tỏa không quá gắt, không gây khó chịu cho người xung quanh. Nói chung là tôi không ấn tượng với em này lắm. Chỉ là tò mò thôi, muốn thử cho biết thì tôi đã thử rồi. Thế là xong, hết chuyện. Lúc mới xịt, mùi bùng lên cực mạnh, cảm giác rất lạ, khó tả lắm nhưng không hẳn là tệ. Mùi chanh rõ rệt luôn. Nhưng rồi khi khô dần, nó lại khô quá mức, ra cái mùi như... lốp xe bị cháy. Thú vị ở chỗ là nốt này khá giống với chai Lonestar Memories của Andy Tauer - một chai tôi cực ghét, nhưng vẫn phải công nhận là tay nghề pha chế đỉnh thật. Có lẽ cái mùi "lốp xe cháy" mà tôi ngửi thấy, với mấy ông Mỹ thì lại là mùi kẹo dẻo nướng, kiểu mùi hương ấm áp, quen thuộc. Sau đó, một chút hương nhang khói lạnh lẽo, rụt rè hiện ra rồi... biến mất hút. Tầm sau 1 tiếng, nó chuyển sang kiểu mùi ozone nam tính, nồng nặc đặc trưng của mấy dòng cologne thể thao. Kiểu mùi mà cứ 3 thanh niên thì bạn sẽ gặp 1 ông xịt vậy đó, nhưng em này bám lâu hơn nhiều. Nên là nếu ai thích gu này thì đúng là "hời" vì dùng được lâu. Chắc là xịt lên da nam sẽ hợp hơn. Dù không thích Breath of Gods nhưng nó làm tôi nhớ mang máng đến một mùi hương cực phẩm khác là L'Artisan Timbuktu.

























