Người dùng ẩn danh
Brit kiểu cá tính, hơi nổi loạn một chút, chứ không phải kiểu nhẹ nhàng như mấy khu vườn Anh quốc đâu. tui cảm giác như nghe thấy tiếng cười sảng khoái, kiểu một cô nàng vừa cầm túi xách vừa cầm ly bia đi quẩy ấy. Thật sự tui không thấy nó giống mấy cái vibe "old money" mà mọi người hay nói đâu, chắc tại tui cứ nghĩ "old money aesthetic" là phải mùi kiểu Chanel No. 5 hay gì đó cổ điển hơn. Giống như bản EDT hồi trước tui dùng, bản EDP (thiết kế cũ) khi xịt lên da tui thì lúc đầu thiên về tông gỗ và kiểu mùi cologne hơn, chẳng thấy ngọt chút nào. Nhưng rồi sau đó nó lại chuyển dần sang cái mùi đặc trưng của nhà Brit: ấm áp, tươi sáng và đầy năng lượng nhưng không hẳn là kiểu mùi thực phẩm (gourmand). Mùi hoa cỏ và trái cây hiện lên rõ rệt rồi tan dần thành chút vỏ cam chanh và hơi hướng phấn nhẹ, hình như là từ nốt hạnh nhân ấy. tui từng nhớ là bản EDP này ngọt lịm như kẹo, nhưng giờ dùng lại thì thấy không phải, các nốt hương được hòa quyện rất đều. Nó mang đúng tinh thần của những dòng nước hoa những năm 2000: hiện đại nhưng được pha trộn cực kỳ mượt mà để tạo nên một dấu ấn riêng, chứ không chỉ là bản sao của mấy món bánh vanilla chanh đâu. Phải nói là rất ấn tượng. Với tui thì Brit không gợi lên sự thanh lịch đâu. Ngược lại luôn ấy - nó giống kiểu dành cho mấy bạn trẻ tầm 20 tuổi, tự tin và luôn có một hội bạn thân để cùng nhau đi quẩy phố. Mấy đứa bạn nhút nhát thì xịt Sheer, còn mấy đứa cá tính, "máu chiến" thì chắc chắn là Brit rồi, kiểu sẽ lôi kéo cả đám đi phiêu lưu ấy. Cái vibe này dù ở thế hệ nào thì vẫn luôn hợp lý, có lẽ đó là lý do vì sao em nó vẫn sống khỏe đến tận bây giờ. Lớp hương cuối trên áo len cực kỳ dễ chịu, cảm giác như hơi ấm còn sót lại từ người yêu vậy. tui chỉ ước là sau này có một phiên bản mới kết hợp thêm nốt cà phê hay cái gì đó vừa kiểu thực phẩm vừa có chút mùi đất, để làm trọn vẹn cái chất gourmand của dòng này.