mình thắc mắc không biết có chị em nào cũng ghét mấy mùi hoa cỏ (floral) giống mình không, hay là mọi người đều ngoại lệ với em này? Hồi xưa mình thuộc hội những người đầu tiên bỏ mấy dòng như Anais Anais để chuyển sang dùng nước hoa unisex hồi đầu những năm 90 luôn... dù mình có dùng qua Dior Eau Sauvage vì thấy CK One hơi bị mùi xà phòng quá. Eau Sauvage đã mở ra cho mình một tình yêu dài hạn với dòng citrus unisex; đó là mùi mùa đông của mình, còn Goutal's Eau D'Hadrien là mùi mùa hè. mình cũng có vài chai eau khác, một hai chai chypre, và một chai Arpege để thỉnh thoảng xịt cho giống mùi của bà nội. Dù mình có thích mùi hoa trên người người khác hay thích đi thử ở Bloomingdale's đến đâu, thì cuối cùng mình vẫn thấy chúng không dành cho mình, rồi lại hối hận vì mua nhầm và đem cho hết. Hồi trước, mấy chú của mình hay mua nước hoa tặng các bà, các cô trong nhà mỗi dịp Giáng sinh, nên mình cũng được dùng thử cả đống. mình chắc phải thử qua ít nhất 50 chai hoa cỏ theo kiểu đó rồi! Nói chung là mình toàn đem cho người khác vì thấy chúng quá ngọt, quá nồng, hoặc gây dị ứng (mình bị dị ứng với khoảng 80% các mùi hương mình thử, kể cả trong mấy đồ tẩy rửa hay chăm sóc cá nhân nữa).
Thế mà vào một mùa Giáng sinh hồi giữa những năm 2000, mình có được một chai Burberry Woman từ đợt đổi quà. mình cứ nghĩ chắc cũng sớm đem cho hoặc bán lại thôi, nhưng ngay từ lần xịt đầu tiên, cái mùi hương đó đã hớp hồn mình đến mức mình phải giữ lại dùng luôn. Tính đến giờ mình đã dùng hết 5 chai rồi đó! Không hiểu sao cái khứu giác của mình lại chịu ngoại lệ với em này nhỉ? mình cũng chẳng biết nữa. Ngay khi xịt, mình thấy ngay mùi đào tươi với vanilla, sau đó là gỗ tuyết tùng và đàn hương hiện lên tạo nên một nốt gỗ ấm áp. Mùi vanilla vẫn còn vương vấn ở tầng hương cuối sau khi cái mùi hơi "giấy" biến mất, hòa quyện cùng xạ hương. mình không cảm nhận rõ mùi táo xanh lắm, và cũng có thấy một chút nhài, nhưng may là không đủ để làm mình bị dị ứng.
Cảm giác mà em này mang lại giống như một ngày nghỉ dưỡng sang chảnh vào mùa thu tại một bảo tàng nghệ thuật vắng vẻ, hoặc kiểu như hôm đó đi làm mà mọi người đều xin nghỉ ốm hết, nên mình có thể thong thả làm việc trong khi nhâm nhi một tách trà thảo mộc đào-vanilla vậy. Một mùi hương thật tĩnh lặng, nữ tính, không gây dị ứng, đúng kiểu bình yên luôn! Nếu mọi người có gợi ý nào về các dòng hoa cỏ khác mà mình có thể thích thì bảo mình với nhé, vì bình thường mình chẳng bao giờ chịu nổi mùi hoa trên người mình cả, trừ em này ra thôi.