Người dùng ẩn danh
mình cũng chẳng biết nữa... Thật sự là mình muốn bực mình với em này lắm luôn ấy. Kiểu như là, bán xong rồi thôi đi cho rồi! Nhưng nếu em này không phải là "ông trùm" trong làng nước hoa thì mình cũng chịu luôn. Nó cứ làm mình phải khựng lại mỗi khi định liệt em nó vào danh sách, để rồi cuối cùng cả mình và em nó đều phải cam chịu kiểu: thỉnh thoảng mới xịt một lần rồi ngồi suy ngẫm về nó. Cái làm mình phải cân nhắc nhất chính là mấy cái nốt hương đối chọi nhau chan chát ngay lúc mở đầu: oải hương, chanh, chocolate và phong lữ. Ai đời lại đi mix như vậy rồi mong người ta "khao khát" nó cơ chứ? Có lẽ chính cái nốt chocolate đắng ngắt đã đẩy cái mùi thảo mộc kiểu thuốc men ấy lên một tầm cao mới của sự hỗn loạn đầy kịch tính, rồi sau đó lại biến chuyển sang một loạt các thành phần ngẫu nhiên khác. Rồi chúng ta lại đối mặt với hoa kim ngân, mộc lan và cả hoa linh lan quen thuộc nữa. (mình chắc là chẳng ai nhớ nổi mùi linh lan là thế nào đâu, hay thậm chí là chưa bao giờ ngửi thấy nó ngoài tự nhiên ấy chứ. Ý mình là, nếu họ có bảo trong này có hoa Zumilina hay hoa Relahnia thì chắc mình cũng gật đầu lia lịa thôi, vì đến tầm này thì còn quan trọng gì nữa, ai mà biết được?! À, nói trước là mình tự bịa ra hai cái tên hoa đó đấy nhé. Nếu lỡ như tìm trên Google mà thấy nó có thật thì báo mình một tiếng nha!) Quay lại chuyện chính nè... Phần hương cuối là sự kết hợp của các nốt hương: hổ phách (cái mùi tổng hợp mà chẳng ai thống nhất được là nó ra sao), xạ hương, gỗ cashmere, cỏ hương bài và gỗ tếch. mình cá là ít nhất một nửa các bà ở đây cũng đang nghiêng đầu tự hỏi: liệu cái gọi là "gỗ cashmere" có thực sự tồn tại trên hành tinh này dưới dạng tự nhiên không, hay đây lại là một mùi hương "kỳ lân" do con người tạo ra... và tại sao, ôi tại sao, mình lại không để ý kỹ mùi gỗ tếch vào cái lần duy nhất mình được đi tàu trên biển nhỉ?! Độ lưu hương và độ tỏa hương thì ở mức trung bình thôi. Vậy mà không hiểu sao mình cứ tự thuyết phục bản thân cho em nó thêm một cơ hội nữa trước khi "ném" em nó cho dòng đời xô đẩy. Bằng một phép màu nào đó, em nó lại được mình đặt lên kệ. Có lẽ cái kiểu mix hương "tiệc tùng" hỗn loạn này thực sự có lý của nó. Có lẽ nó đủ sức hấp dẫn khiến mình không thể ngừng đấu tranh để thấu hiểu những sắc thái kỳ quặc này – thứ mà mình chỉ có thể đoán là một sự thay đổi "lưỡng cực" từ nhà sáng tạo. Có lẽ, trong sự hỗn loạn tột độ đó, ta lại tìm thấy một trật tự nào đó – và cái tính cách đó thực sự đáng để chúng ta cân nhắc... có lẽ vậy.