Người dùng ẩn danh
Hôm nay mình quyết định lấy lại cái mẫu thử Dazzling Silver từ tận năm 1998 ra để dùng lại. Nhớ hồi đó, mình chẳng mặn mà gì với em này, thậm chí là hơi ghét luôn ấy, thế là mình lại đi mua hẳn một chai "người chị em" là Dazzling Gold. Lúc đó mình thấy Dazzling Silver cứ kiểu gì ấy, lạnh lùng và xa cách quá, nên đành quẳng em nó vào góc tối của ngăn kéo trang điểm. Vậy mà sau khoảng 25 năm, cảm nhận của mình bây giờ lại khác. Thứ đầu tiên chạm vào mũi mình là mùi hoa linh lan cực kỳ rõ rệt. (Ủa, mình thấy khó hiểu thật sự luôn; mình mê mẩn mấy bông hoa nhỏ xíu hình chuông này từ bé rồi mà, sao hồi đó lại ghét em này đến thế nhỉ?). Sau khoảng 15 phút, mùi hương biến chuyển, bớt mùi linh lan đi và trở thành mùi hoa lily thực thụ với cảm giác cánh hoa trắng muốt, mướt mướt như sáp vậy. Đến đoạn này thì thấy cũng ổn, mình vẫn "cân" được mùi hoa lily. Các tầng hương không nhất thiết phải lên theo thứ tự đâu. Sau khi hoa lily nở rộ, mình thấy thoang thoảng một chút gì đó hơi giống mùi dưa muối nhưng vẫn mang vibe gỗ (cái mùi này thỉnh thoảng mới xuất hiện trên da mình khi có note đàn hương). Nhưng mà cái mùi "dưa muối" này không hề gây khó chịu đâu, nó rất nhẹ, vẫn thiên về gỗ và dịu đi sau khoảng 20 phút, để lại dư vị hoa lily. Mình nghĩ chắc không phải do cái note này mà hồi xưa mình lại ghét em nó đâu, vì hồi đó mình đâu có đủ kinh nghiệm để nhận ra nó. Và rồi... các aldehyde xuất hiện. Theo bảng thành phần thì mình cứ ngỡ chúng sẽ lên ngay từ đầu, nhưng không, chúng lại xuất hiện kiểu "đi trễ một cách sành điệu", tay cầm ly champagne cực kỳ phong cách. Đến lúc đó thì chúng bắt đầu chiếm lĩnh hoàn toàn mùi hương. Kết hợp với xạ hương ở tầng cuối, nó biến một mùi hương vốn là "hoa cỏ" trở thành kiểu "sạch sẽ, mùi bột phấn và giống như mùi quần áo mới giặt". Mùi hoa lily cứ thế nhạt dần theo thời gian, làm mình thấy hơi tiếc. Aha! Chắc chắn đây chính là lý do khiến mình "chê" em nó hồi cuối thập niên 90! Trong khi Dazzling Gold mang lại cảm giác ấm áp, nhiệt đới suốt cả ngày, thì Dazzling Silver lại "dụ dỗ" mình bằng mùi linh lan lúc đầu, nhưng cuối cùng lại lái mình sang hướng aldehyde và xạ hương mùi quần áo ở nốt cuối. So sánh hai em thì Silver vẫn mang cảm giác "lạnh" và khó gần hơn. Tuy nhiên, đây không phải là một chai nước hoa tệ hay làm kém chất lượng; thực tế thì ngược lại luôn. Nó đẹp theo cách riêng của nó, chỉ là không "hợp rơ" với da mình thôi. Có thể em này sẽ là cực phẩm với người khác, và nó là một ví dụ điển hình cho dòng nước hoa mainstream của 25 năm trước. Dù trải nghiệm này không làm mình đổi ý về việc thích em nào hơn, nhưng nó giúp mình hiểu rõ hơn tại sao mình lại có gu như vậy. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ bõ công mình dành cả buổi chiều để "thử nghiệm" rồi!





























