Người dùng ẩn danh
Đúng là một cực phẩm xứng đáng với cái danh "cult following" luôn á. Mở đầu là mùi mận mọng nước, nhưng rồi đột nhiên nó biến thành một mùi dưa chuột muối cực kỳ chân thực, kiểu làm tui đứng hình luôn. Không hiểu sao tui cứ liên tưởng đến mấy miếng dưa chuột muối ở Burger King ấy, kiểu như cái bánh burger rẻ tiền chỉ có phô mai với dưa chuột thôi á. Thề, cảm giác như nó đang ở ngay trước mặt tui luôn, kỳ lạ cực kỳ. Mùi này không lưu lâu lắm đâu, sau đó thì nó chỉ còn lại kiểu "bụi kẹo marshmallow" thôi. Kiểu như nếu bạn thọc mũi vào một túi kẹo marshmallow ấy, một mùi ngọt lịm, phấn phấn làm mình hơi bị nghẹn cổ một chút. Thỉnh thoảng còn thoảng qua cái mùi kiểu "túi giấy đựng đồ ăn trưa" nữa, chắc là mùi giấy papyrus chăng? À, mà đừng xịt em này lúc trời nóng nha, nóng quá là cả bạn lẫn người xung quanh đều muốn hụt hơi luôn đó. Nó cứ gây bối rối, lôi cuốn, kiểu bắt mình phải suy nghĩ mãi để hiểu xem nó là cái gì. Nhưng mà tui không đồng ý với mấy kiểu khen là nó thanh lịch, quyến rũ hay bí ẩn đâu. Nó hay, nó đặc biệt thiệt, nhưng tui không thấy nó kiểu "sang trọng cấm kỵ" hay mấy cái danh xưng kiểu ma mị, ma cà rồng gì đó mà mọi người hay gắn cho đâu. tui cũng không gọi đây là một kiệt tác, nhưng chắc chắn là một tác phẩm đầy tính nghệ thuật. Có sự nghệ thuật trong cách chế tác, trong hóa học và cả cái sự "lên xuống" như đi tàu lượn siêu tốc của mùi hương này nữa. Cái tên "Decadence" nghe hợp lý cực, vì nó vừa mang nghĩa là sự xa hoa, vừa có nghĩa là sự suy đồi. tui thì cứ mê mấy thứ để lại ấn tượng mạnh, dù cái ấn tượng đó nó có hình thù gì đi chăng nữa, mọi người hiểu ý tui mà đúng không?