Tuyết Bạch
Đây từng là mùi hương "signature" của tui hồi đầu những năm 20 tuổi. Nó vừa quyền lực, vừa ngọt ngào mà lại lưu hương siêu lâu. Đi đâu tui cũng được khen hết lời, cảm giác như chẳng cần thêm gì khác nữa vì em này là quá đủ rồi. Nhưng đến tầm năm 2013, tui không còn thấy mê em nó như trước và dần ngưng xịt. Sau này tui mới biết là do họ thay đổi công thức, và tui cứ ngỡ đó là lý do mình hết yêu em nó. Đến năm 2014 khi họ thay đổi lần nữa, tui đã đánh liều mua hẳn một chai lớn với hy vọng sẽ tìm lại cảm giác cũ, nhưng buồn thay, mùi hương vẫn không giống như trong ký ức của tui. Suốt bao nhiêu năm trời, tui đã mua rất nhiều, rất nhiều loại nước hoa khác nhau chỉ để tìm lại cái cảm giác mà phiên bản Addict 2002 từng mang lại. Gần đây, tui tình cờ có được một mẫu thử của bản gốc và trời ơi, tui cứ muốn hít hà mãi cái cổ tay của mình thôi. Sau một hành trình tìm kiếm dài, cuối cùng tui cũng săn được một chai lớn với giá không quá chát. Chai nước hoa vừa mới về tay hôm qua và tui đã xịt ngay lập tức. tui thấy sự khác biệt lớn nhất giữa bản 2002 và 2014 chính là ở nốt hương cuối. Ở bản gốc, đó là một "cỗ máy" vanilla ấm áp và lưu hương cực đỉnh. Sáng nay tắm xong mà tui vẫn còn ngửi thấy mùi luôn ấy! Bản 2014 thì có vẻ gần với bản gốc hơn bản 2012, nhưng độ lưu hương kém hơn một chút và cũng bớt ngọt hơn. tui sẽ để dành bản gốc cho những dịp đặc biệt khi muốn cảm thấy thật quyền lực và dễ chịu. Mà buồn cười cái là, từ giờ chắc tui sẽ trân trọng bản 2014 hơn trước, vì với tui nó thực sự rất gần với bản gốc rồi. tui cũng thấy mừng vì không còn phải lo hết nước hoa nữa, trừ khi Dior lại quyết định thay đổi công thức một lần nữa.