Người dùng ẩn danh
Chồng tui rủ đi theo để có bạn đồng hành trong chuyến đi công tác xa. Tui đồng ý ngay, với điều kiện là sau đó tụi tui sẽ đi ngửi nước hoa (chứ ở cái thị trấn nhỏ của tui, mấy lựa chọn chán đời lắm). Thế là tui đang đứng trong trung tâm thương mại, mải mê ngửi mấy dòng mới ra của Chanel với Guerlain thì bỗng nhiên... *psssshhhtt!!!!* ngay sau lưng. Tui quay ngoắt lại thì thấy ông chồng đang cầm cái túi màu xanh ngọc bích kiểu "bánh bèo" với nụ cười hối lỗi. Ổng bảo: "Xin lỗi nha, anh chỉ muốn em thơm mùi này suốt cả ngày thôi". Lúc đó tui mới nhận ra ổng vừa xịt một lượng kha khá lên ngay bả vai trần của tui (vì tui đang mặc áo sát nách). Mùi vanilla cứ thế theo chân tui suốt cả ngày. Vanilla, và lại là vanilla. Thật sự tui không khoái mùi vanilla trong nước hoa cho lắm, nên lúc đầu cũng thấy hơi phiền vì phải mang cái mùi này cả ngày. Nhưng mà nghĩ lại thì thấy cũng dễ thương, kiểu lén lút đáng yêu sao ấy. Tui còn tính quay lại quầy rồi "tuyên chiến" lại với ổng bằng một shot Chanel No. 5 nữa cơ. Mà chắc ổng cũng thích thôi, vì ổng mê mấy mùi cổ điển... và cả vanilla nữa. Tiếc là tui chưa kịp ngửi kỹ Divine Decadence để có một đánh giá chi tiết, vì cái vai thì xa mà mũi thì không với tới được. Nhưng tui có cảm nhận được một chút tông mùi vanilla và hổ phách nhẹ nhàng, có chút gia vị chứ không hề bị nồng gắt, và quan trọng là ông chồng tui cứ hít hà mãi trên vai tui suốt cả ngày.