Người dùng ẩn danh
Douglas Hannant de Robert Piguet (2011) nằm trong làn sóng hồi sinh của nhà Piguet, khi nhà mốt lâu đời này tung ra hơn mười mùi hương chỉ trong vòng hai năm. Đây cũng là mùi hương đầu tiên mà nhà Piguet ra mắt sau gần nửa thế kỷ. Douglas Hannant là một nhà thiết kế thời trang tại New York, dù sự nghiệp không quá đình đám như các tên tuổi lớn khác, nhưng ông vẫn rất thành công khi chuyên phục vụ giới thượng lưu trong các sự kiện sang trọng hay đám cưới. Trong lần hợp tác này với Piguet, nhà chế tác Aurelien Guichard đã tạo ra một mùi hương hoa trắng đầy trẻ trung, mang hơi hướng từ dòng Fracas kinh điển của nhà Piguet. Cả hai đều có nốt hương chủ đạo là hoa loa kèn, dành dành, nhài và hoa cam. Sự kết hợp phức hợp giữa hoa loa kèn và hoa cam tạo nên một cảm giác mờ ảo như nắng hè, vốn là phong cách đặc trưng của Piguet qua bao năm tháng. Điểm khác biệt là Guichard đã thêm vào nốt lê với tông hoa thanh khiết chứ không hề bị ngọt lịm kiểu siro như nhiều loại nước hoa kém chất lượng khác. Nếu mục đích là để làm cho tổ hợp hoa cổ điển trở nên "hiện đại" hơn, thì mình thấy nó đã thành công một cách rất tinh tế và nhẹ nhàng. Là một người đã dùng Fracas từ rất lâu, mình từng phân vân không biết có cần đến Douglas Hannant hay không. Nhưng hóa ra là có nhé; ngoài nốt lê ra thì các nốt hương cuối cũng rất khác biệt. Nếu như ở Fracas mình luôn cảm nhận rõ mùi cỏ hương bài thì Douglas Hannant lại không có kiểu khô ráo đó. Thay vào đó, nốt hương cuối của Hannant là sự hòa quyện của xạ trắng mềm mại và gỗ đàn hương hơi hướng phấn nhẹ, để lại một chút dư vị thoang thoảng trên da sau cả ngày dài. Mùa hè này, mình dùng Hannant còn nhiều hơn cả "em" Fracas quen thuộc và thực sự tận hưởng nó không kém gì. Dù Douglas Hannant có vẻ là "em gái" của Fracas, nhưng nó không hề bị giới hạn bởi độ tuổi. Bất kỳ ai cũng có thể tự tin xịt mùi này, một vẻ đẹp sang trọng nhưng được làm mềm mại hơn, không gây khó chịu hay quá phô trương, chỉ khiến người ta phải trầm trồ vì bạn thơm quá thôi.