Người dùng ẩn danh
Mình nhớ lần đầu mua Eau de Rochas là vào khoảng cuối thiên niên kỷ, cái mùa hè năm đó. Mình cực kỳ mê cái mùi chanh đắng nhẹ hòa cùng hương thảo mộc, cảm giác cứ như quần áo vừa phơi dưới nắng ấy... rất phong cách thập niên 70 và luôn gợi nhắc mình về tuổi thơ cùng bầu không khí thời đó. Mùi hương này cực kỳ sảng khoái, kiểu như được hít một hơi đầy oxy giữa một chiếc xe buýt đông đúc ở trung tâm Florence vậy. Dù đây là mùi hương mà cả nam lẫn nữ đều dùng được, nhất là trong thời đại mà đàn ông cứ phải xịt "One Million" như bây giờ, nhưng hồi đó mình đã khá lo lắng vì Eau de Rochas vốn được coi là nước hoa nữ, mà mình thì là đàn ông chính hiệu. Thế là mình mới hỏi ý kiến bà chị họ: "Chị ơi, em mới mua chai này của Rochas, dù là cho nữ nhưng em thấy nó không quá nữ tính, chị thấy sao?". Chị mình ngửi thử rồi phán luôn: "Mùi như After Shave ấy. Đừng lo, em ngửi giống y như bố chị vậy." Khi trò chuyện với những phụ nữ từng sống qua thời kỳ cuối những năm 60, 70 và đầu 80, mình nhận ra rằng thời đó có một sự "tẩy chay" nhẹ với những mùi hương quá nữ tính hay gợi cảm. Phụ nữ thích dùng nước hoa nam hơn để khẳng định sự độc lập, không muốn bị coi là yếu đuối hay giống như một "con búp bê gợi cảm". Quay lại với chai nước hoa này, mình có mua lại Eau de Rochas vài năm trước. Dù nốt hương đầu vẫn y hệt, nhưng mình cảm giác nốt hương giữa đã thay đổi một chút, có vẻ nhiều hương hồng hơn (một người bạn không phải perfumista của mình còn bảo nó có mùi như bụi gai ấy, kiểu như có hương hoa hồng dại rất dai dẳng) và bớt mùi kim loại hơn, đồng thời độ lưu hương cũng tốt hơn trước. Nhưng mà, dù công thức có thay đổi thì cũng khó biết được, có khi chỉ là do trí nhớ của mình thôi.