Eau des Merveilles đúng chất Hermès luôn, nó khác hẳn mấy cái mùi đại trà, công nghiệp mà tui hay thấy trên thị trường. Kiểu như một "vùng bóng mưa" vậy đó, lúc đầu thì ướt át mà sau đó lại chuyển sang khô ráo. Nó không hề bị nhạt nhẽo đâu, chỉ là vì nó quá dễ chịu và chiều lòng người dùng thôi. Mới xịt lên là thấy ngay nốt cam chanh tươi mát, sảng khoái, sang chảnh như một ly champagne vậy. Mùi này cực kỳ dễ dùng, đi làm, đi chơi hay đi tiệc đều ổn hết. Nó thiên về mùi da thịt và không lưu lâu lắm, tầm 1 tiếng thôi, nhưng mà cái trải nghiệm trong 1 tiếng đó thực sự là một câu chuyện cực kỳ thú vị.
Lúc đầu, tui cứ ngỡ nó cũng chỉ là một em thuộc "hội cam chanh mùa hè" dễ bị lãng quên thôi. Nhưng không, cái tên "nước của những điều kỳ diệu" này thực sự đã biến hóa. Từ những bọt khí tiệc tùng quen thuộc, nó bỗng chui tọt vào một hang động bí ẩn dưới lòng đất. Một hành trình ngắn thôi nhưng đầy rẫy những tầng lớp địa hình kỳ ảo. Bạn sẽ thấy mình ướt át trong giây lát, rồi lạc vào một hang động biển tối tăm với vị mặn mòi không thể trốn thoát (chính là nốt long diên hương ấy), sau đó lại lạc vào một đồng cỏ ẩm ướt, đầy mùi gỗ (tui cảm nhận rõ nhất là vetiver). Rồi khi các nốt hương lắng xuống, bạn lại thấy mình như đang đứng giữa một cồn cát sa mạc. Có cát, có đất, nhưng cảm giác lại rất nhẹ nhàng, thoáng đãng và lộng gió.
Cái kết khô ráo của em này thực sự rất bất ngờ và siêu thực. Sự mọng nước của cam quýt ban đầu bốc hơi hết, để lại một mùi hương giống như hỗn hợp vỏ cam khô và gia vị – kiểu như một ly cocktail bị bỏ quên trên sân thượng khách sạn dưới nắng nóng, lâu ngày cô đặc lại vậy. tui phải nói là em này khởi đầu khá mạnh mẽ nhưng kết thúc lại rất nhẹ, thậm chí là hơi yếu, điều này hơi gây ức chế vì giá của Hermès thì lúc nào cũng "chát". Để tui ví von nhé, Eau des Merveilles giống như một chiếc vỏ ốc vậy; từng là một thứ gì đó sống động, đầy màu sắc dưới đại dương, nhưng giờ chỉ còn là một cấu trúc trắng tinh, đẹp đẽ và đối xứng nhưng lại trống rỗng – một tàn tích xinh đẹp của những gì đã từng tồn tại.