Lần đầu mình biết đến Fan di Fendi là ở cửa hàng miễn thuế tại sân bay JFK. Lúc đó mình đang đi loanh quanh trong trạng thái lờ đờ vì đói, thì một bạn nhân viên cực kỳ thân thiện đã gợi ý mình thử em này và xịt sẵn lên giấy thử luôn. Khi giơ chai nước hoa lên, bạn ấy cười bảo: "Nó là mùi Ý đó", cứ như thể câu nói đó có ý nghĩa đặc biệt lắm vậy. Ban đầu mình định đảo mắt kiểu "lại nữa à", nhưng rồi chính cái cách bạn ấy nói làm mình thấy rung động thực sự. Không phải vì ý nghĩa câu nói, mà là vì mình cảm nhận được tâm huyết của bạn ấy dành cho nó. Giây phút mình đưa miếng giấy thử lên mũi, mọi thứ như ngưng đọng lại.
Fan di Fendi có mùi hương rất quyền lực nhưng lại khó gọi tên chính xác. Nó vừa quen thuộc nhưng lại cực kỳ cân bằng, cảm giác như nó hội tụ tất cả tinh túy của các dòng nước hoa designer cao cấp hiện nay, tất cả hòa quyện với tỉ lệ hoàn hảo. Mình đã mang miếng giấy thử đó theo suốt chuyến đi Florida, và đến khi quay về thì mùi hương ấy đã trở thành một kỷ niệm nhạt nhòa dưới nắng.
Khoảng 6 tháng sau, mình thử lại em này tại Sephora và mua một mẫu thử nhỏ về nhà. Vẫn là nốt mở cam chanh xanh mướt, sau đó là những nốt hoa cỏ kiểu "CGI" không rõ tên, rồi đến da thuộc, phấn... Lần này mình không còn thấy "choáng ngợp" như lần đầu, nhưng vẫn thấy cực kỳ dễ chịu. Gần đây, mình có đọc một bài trên perfumista về hiện tượng "white noise" (tiếng ồn trắng) trong nước hoa – kiểu khi các mùi hương có sức mạnh tương đương nhau, hòa quyện đến mức mình không thể tách bạch được một nốt hương cụ thể nào. Ngửi Fan di Fendi lần thứ hai, mình liên tưởng ngay đến khái niệm đó. Nó giống như sự pha trộn của mọi sắc màu với tỉ lệ bằng nhau, nhưng không phải là những tông màu pastel nhẹ nhàng.
Mùi hương này gợi cho mình cảm giác đi dạo phố vào một ngày nắng gắt. Không phải kiểu nắng nhiệt đới đâu, mà là cái nắng đô thị rực rỡ. Kiểu như ánh nắng chiếu thẳng vào chiếc túi xách da đắt tiền của một người phụ nữ quyến rũ, khi cô ấy đang tựa lưng vào bức tường ngập nắng ngoài văn phòng để nghỉ ngơi vậy. Mình thấy khái niệm "ánh sáng" rất hợp, vì ánh sáng mặt trời chứa tất cả các màu sắc nhưng khi nhìn vào ta chỉ thấy màu trắng.
Mình sẽ đề xuất em này cho bất kỳ ai muốn toát lên vẻ "Urban Chic" (sang chảnh kiểu thành thị). Với đúng người, em này có thể dùng hàng ngày, đi hẹn hò, đi làm hay thậm chí là đi tiệc đều ổn. Độ tỏa hương khá tốt nên mọi người lưu ý nhé, còn độ bám thì chắc chắn là không phải vấn đề rồi. Vì Fan di Fendi hiện tại là kiểu "nước hoa tiếng ồn trắng" của mình, nên đôi khi mình thấy nó hơi khó nhớ rõ nốt hương, nhưng đồng thời nó lại chiếm một vị trí rất đặc biệt trong tim mình. Có lẽ trong những điều kiện nhất định, ánh sáng trắng ấy sẽ khúc xạ để tạo nên một dải cầu vồng rực rỡ. Có lẽ, chính là vì nụ cười của bạn nhân viên khi nói: "Nó là mùi Ý đó".