Người dùng ẩn danh
Đừng có dại mà đụng vào bản Fendi hiện tại nha, thề luôn, nó tệ kinh khủng, nhạt nhẽo và vô vị cực kỳ. Kiểu như một con bồ câu mà đáng lẽ phải là một con công lộng lẫy ấy, hay như một quý bà mặc đồ kín cổng cao tường nhưng trong lòng lại khao khát những bộ váy sequin lấp lánh vậy. Hồi nhỏ tui ghét mùi này lắm, vì đây là mùi đặc trưng của mẹ tui. Mẹ xịt hơi đậm, làm tui hồi đó cứ sợ mùi đó ám vào người nên không dám ôm hôn mẹ luôn. Chị tui cũng thế, chị toàn dùng mấy mùi nhẹ nhàng kiểu Clinique Happy thôi. Phải đến tận khi tui ngoài 30, bắt đầu lấn sân sang mảng nước hoa niche và nghe dân tình bàn tán về Fendi vintage, tui mới thấy tò mò. Giáng sinh 2013, tui mua tặng mẹ một chai vintage từ những năm 80. Mẹ xịt xong là khóc luôn. Với mẹ, mùi hương này gắn liền với những ký ức hạnh phúc nhất, cái thời mà dù gia đình có khó khăn thì chỉ cần xịt Fendi lên là mẹ thấy mình vẫn thật sang trọng. Còn tui á? Tui mê cái mùi này xỉu! Nó là kiểu hoa cỏ nhưng cực kỳ unisex. Mấy ngày tui muốn làm "con gái", Fendi giống như một quý cô thượng lưu đầy quyến rũ, ẩn sau vẻ ngoài đoan trang là một sự nổi loạn, đầy bản năng. Còn mấy ngày tui muốn làm "con trai", nó lại giống như một gã tình nhân phong trần, nồng mùi da thuộc và mồ hôi. Mở đầu là một cú bùng nổ của hổ phách và gia vị. Hoa trắng thì đậm đà, hơi hướng phấn nhưng không hề bị "mùi bà già" đâu nha, vì có thêm chút jasmine đầy khiêu khích. Nhưng cái làm nên linh hồn của Fendi chính là tầng hương cuối: hổ phách cực sâu và cổ điển, patchouli thì khói, vetiver thì mộc mạc. Nó tạo nên một cảm giác như "chuyện tình cấm đoán trong vườn bí mật" vậy. Độ lưu hương thì đỉnh của chóp, xịt nhẹ thôi mà thơm cả ngày. Tui hay có mẹo là xịt vào nách (tui dùng lăn khử mùi không mùi) rồi mới chấm lên cổ, nghe thì hơi lạ nhưng nó giúp mùi hương hòa quyện với cơ thể, tạo ra cái chất animalic cực kỳ cuốn. Đúng là một kiệt tác!