Người dùng ẩn danh
Tưởng tượng như đang chơi một hợp âm trên đàn piano vậy, nhưng toàn là phím trắng thôi, không có phím đen, không có thăng hay giáng gì hết. Và mỗi phím trắng đó chính là một nốt hương hoa trắng. Cái hợp âm hoa trắng này cứ đan xen, ngân vang mãi, tạo nên một âm thanh cực kỳ đẹp, kéo dài rồi cứ thế tan dần vào hư không như một tiếng thì thầm... Đó chính là ấn tượng đầu tiên của tui về Amouage Figment Woman. Mọi thứ được hòa quyện vào nhau thành một dải lụa hoa mượt mà đến mức tui chẳng thể tách biệt được từng nốt hương riêng lẻ. Rất xinh, rất mượt và cực kỳ nồng nàn... nhưng lại không có gì đột phá hay gây bất ngờ cả. Chính vì thế, nó có cảm giác hơi bằng phẳng, cứ đi theo một đường thẳng và hơi một màu, nhất là khi so với "ông anh" Figment Man đầy cá tính và khó chiều hơn. Tui cứ hình dung nó như một bữa tiệc sân vườn kiểu bohemian vào một đêm giữa mùa hè vậy; những loài hoa nở về đêm đang đua nhau khoe sắc trong một khu vườn hoang dại dưới ánh trăng rằm... và cô ấy xuất hiện trong một chiếc váy nhung, vừa có chút lộn xộn vừa đầy quyến rũ. Mùi hương này cũng say đắm như những đóa hoa nồng nàn xung quanh, và cũng bền bỉ như những tia sáng trăng đang soi rọi lên dáng vẻ đầy đặn trong lớp váy nhung ấy.... ừm, đúng là vậy luôn...