Người dùng ẩn danh
Tui hoàn toàn đồng ý với mấy review kia luôn. Bản gốc với bản bây giờ chẳng có điểm nào chung hết. Không hiểu sao trên perfumista lại liệt kê 2 phiên bản mà chẳng thấy bản gốc năm 1987 của Michael Almairac đâu. Thậm chí tên ông ấy còn không xuất hiện trong danh sách nhà điều chế trên perfumista, dù website của Brosseau có ghi rõ. Phí thật sự, nếu perfumista đưa thông tin này vào thì tốt biết mấy. Giờ tìm nốt hương của bản Almairac cứ như bị lịch sử xóa sổ vậy, nhưng chắc chắn là nó không giống bất kỳ phiên bản Ombre Bleue nào trên trang này. Bản mà tui xịt thử trên đây cứ như kiểu hương hoa cỏ biển vậy đó. Còn bản gốc của Michael Almairac thì không hề là hương hoa trái cây, cũng chẳng phải kiểu biển hay aquatic gì hết. Nó là một mùi hoa trắng nồng nàn và sâu lắng trên nền vanilla bột và balsamic kem mướt. Tui có đọc được một bài blog nói rằng các nốt hương gồm có: nhài, hoa cam, nốt xanh, tiare, cẩm chướng, mật ong, đàn hương, vanilla, benzoin và xạ hương. Tui không phải chuyên gia nhưng nghe mô tả vậy thì đúng với mùi tui ngửi thấy hơn là mấy nốt hương ghi trên này, hay kể cả nốt hương của bản Ombre Bleue kia. Tui thật sự không hiểu nổi tại sao công thức gốc của Almairac lại bị thay đổi, vì nó đẳng cấp niche và hiện đại lắm, không hề bị cũ hay lỗi thời tí nào. Một mùi hoa trắng kem mướt cực phẩm, nếu ra mắt bây giờ chắc mọi người sẽ nhầm với các tác phẩm của Franchesca Bianci, Pissara Umavijan, hoặc bất kỳ nhà điều chế nào chuyên về hoa trắng niche cho xem. Theo tui hiểu thì có thời điểm dòng nước hoa Brosseau bị một công ty khác mua lại và đó là lúc tất cả bị thay đổi công thức. Nghe đâu sau đó Brosseau đã mua lại thương hiệu để đưa các mùi hương về công thức gốc vì ông ấy không hài lòng với những gì công ty kia đã làm. Tui cũng không rõ thật giả ra sao vì không có nhiều thông tin, chỗ thì bảo P&G mua, chỗ thì bảo Dana mua. Nhưng mà nếu đã muốn đưa về trạng thái nguyên bản, thì tui không hiểu sao ông ấy không đưa Ombre Bleue về đúng bản gốc của Michael Almairac. Thay vào đó, ông ấy lại copy nốt hương của bản cải tiến rồi đặt tên là Fleurs d'Ombre Bleue. Lạ lùng thật sự, tui tự hỏi hay là do làm vậy sẽ tốn kém quá? Nhìn phong cách nốt hương gốc thì tui cũng không ngạc nhiên lắm, nhưng tiếc thật vì bản gốc độc bản vô cùng, còn mấy bản cải tiến sau này thì cứ bị đại trà sao ấy. À, còn một vài điểm khác nữa, nước của bản 1987 là màu vàng chứ không phải màu xanh, và chai hình chữ nhật có thiết kế chạm khắc nhìn qua dễ nhầm với chai Lalique lắm. Đó là những điều chắc chắn nhất mà tui tìm được khi nghiên cứu về bản gốc của em nước hoa này.






























