Người dùng ẩn danh
Lại một "lời thú tội" hơi kỳ quặc cho cuốn nhật ký nước hoa của mình: lý do chính khiến mình mê mẩn mùi hương này không phải vì mình thích hoa nhài (mặc dù nếu có trồng một cây trong nhà thì chắc chắn là mình thích), mà là vì mình cực kỳ ám ảnh với mấy cái túi rác hương nhài ở Dollarama. Mỗi lần lấy một cái túi ra là mình phải đấu tranh tư tưởng dữ dội để không thò đầu vào hít hà. Và em nước hoa này tái hiện chính xác cái mùi đó luôn!!!!!!!! Một mùi nhài thuần khiết và rõ rệt nhất, tiếc là trên da mình nó chẳng lưu hương chút nào. Có lẽ để đến mùa đông xem sao!