Người dùng ẩn danh
Hơn 12 năm trước, vào đúng ngày cưới, mẹ chồng đã tặng tui phấn rôm Florentyna như một món quà cưới. Ở vùng Assamese tụi tui có tục lệ là cô dâu không chỉ nhận quần áo mà còn có cả đồ trang điểm, trang sức, đồ dùng cá nhân... đủ cả luôn. Tui vẫn nhớ cái chai đó nhìn xinh lắm, cái nắp hình hoa hồng mờ mờ, nhưng lúc đó chỉ chấm nhẹ lên mũi thôi nên cũng chẳng để lại ấn tượng gì sâu sắc lắm. Rồi tới năm ngoái, tui vô tình ngửi thấy một mùi hương khác làm tui nhớ ngay đến cái mùi phấn rôm đó. Thế là bao nhiêu kỷ niệm ùa về, tui cứ mải mê tìm lại cái cảm giác lâng lâng của thời mới cưới gắn liền với mùi hương ấy. Thú thật là trước đó tui còn chẳng biết đến sự tồn tại của chai nước hoa này luôn! Vì quá phấn khích nên tui đã chốt luôn cả set - từ sữa tắm, dưỡng thể cho đến chai nước hoa xinh xắn này. Đúng là nước hoa mang tính chủ quan cực kỳ. Nếu không phải vì nó gắn liền với một ký ức quá đỗi quan trọng, chắc tui cũng chẳng ấn tượng đến thế. Đây là một mùi hoa cỏ nồng nàn, đôi khi hơi sắc một chút, nhưng tui cực thích cái cảm giác sạch sẽ, kiểu sạch bong kin kít ấy. Nó làm tui liên tưởng đến bàn trang điểm kiểu cũ với đủ loại lọ lotion, bông phấn, rồi hình ảnh một cô bé ngồi trên ghế nhỏ, lén nghịch đồ của mẹ khi mẹ vắng nhà, cứ chấm chỗ này một ít, chỗ kia một ít rồi cười khúc khích. Cái mùi này thực sự mang hơi thở của sự ngây thơ: là những đôi tất trắng bồng bềnh, váy voan, ruy băng satin trắng và cả những đôi giày ballet màu hồng nữa. Và với tui, nó còn là hình ảnh một cô dâu lộng lẫy trong bộ váy lụa trắng cùng sắc vàng lấp lánh. Ôi, những ngày tháng tuyệt vời.























