(Bỏ qua nếu không muốn đọc review sâu nhé. Viết hơi dài đấy. Cảm ơn mọi người rất nhiều)
Anais chính là sự 'hòa hợp' (Syncretism) – kiểu như kết hợp nhiều niềm tin và trường phái khác nhau lại thành một thể thống nhất ấy. mình không biết mấy ông làm nước hoa hồi đó có biết cái khái niệm này không, nhưng Anais ra đời năm 1978. Được tạo ra bởi một dàn 'phù thủy' như Roger Pellegrino, Robert Gonnon, Paul Leger và Raymond Chaillan. mình cứ thắc mắc mãi là làm sao họ nghĩ ra được cái mùi đỉnh như này? Ý tưởng đó, sự hợp tác đó... Giờ tìm sách về nghệ thuật nước hoa mà nói về mấy cái này á? Không có đâu. Điều đó cho thấy cái nền văn minh đang lụi tàn này chẳng còn tôn trọng nghệ thuật nữa, họ chỉ tôn trọng mấy thứ rác rưởi thôi. Thế giới nước hoa giờ toàn là hàng clone, mấy cái mùi vô hồn, chẳng có cá tính gì cả. Nhưng với Cacharel thì khác, đặc biệt là dòng Anais này.
Anais là một mùi hương vượt thời gian, kiểu như chia cắt các chiều không gian luôn ấy. Nó nắm bắt được sự phân tách trong sự tồn tại của phụ nữ: giữa cơ thể và tâm hồn. Kiểu như mọi cô gái đều có lúc tự hỏi 'Mình đã là phụ nữ chưa?'. Từ lúc bắt đầu có những thay đổi cơ thể cho đến khi làm mẹ... Anais chính là tiếng vang của những bước chuyển mình về tâm linh đó. Mấy bạn gái chưa trưởng thành về mặt tâm hồn thì đừng có xài, không hợp đâu. Hoa Lily sẽ không cho phép đâu. Chỉ khi nào bạn vượt qua được 'bài kiểm tra' của hoa Lily thì mới có cơ hội. Anais giống như một nữ thần được đóng chai vậy, nó thử thách trí tuệ và bản lĩnh của bạn. Đây là biểu tượng của sự nữ tính, không phải kiểu unisex gì đâu nhé. Đừng có ai bảo chồng mình xịt mùi này nếu họ không đủ 'tầm'.
Nhớ cái quảng cáo của Anais không? Một trong những cái quảng cáo tử tế nhất: những vẻ đẹp mờ ảo, không hở tí da thịt nào ngoài cổ, trên nền nhạc cổ điển. Anais Anais ra đời năm 1978 và trở thành chuẩn mực cho cả một thế hệ phụ nữ những năm 80. mình cực kỳ thích việc Anais là một mùi hương 'chống lại chủ nghĩa nữ quyền' theo một cách rất riêng. Nó không giống kiểu Charlie của Revlon (với hình ảnh phụ nữ mặc quần, năng động, phá bỏ vai trò truyền thống). Anais mang một vẻ đẹp khác, một sự khẳng định vị thế nữ tính đầy quyền năng. Cacharel hiếm khi nào giữ được cái 'chất' riêng như vậy, nhưng họ vẫn làm được.
Về cái chai thì mình cực ghét cái kiểu thiết kế như lọ lăn nách ấy, thất vọng thực sự luôn. mình mê cái kiểu dáng như bình hoa có nắp hoa hơn.
Vào phần mùi hương nhé, thú vị lắm...
Mở đầu là Hoa Lily trắng. Mùi nó kiểu sáp sáp, hơi xanh xanh và có chút cay nhẹ. Nó còn có cả chút hương đất và mật ong, gợi nhớ đến nhụy hoa trong tự nhiên. Lily trắng tượng trưng cho sự thuần khiết và tái sinh. Rồi đến Aldehydes với sắc xanh, cái mùi Lily này cứ vương vấn mãi. Tiếp theo là hoa Hyacinth (Tiên ông) – một loài hoa cực kỳ tinh tế, có thể làm bạn thấy thư thái hoặc nhức đầu tùy vào cảm nhận. Nó nồng nàn, xanh mát, có chút kim loại của hoa hồng.
Để làm dịu lại, họ thêm vào mật hoa (Honeysuckle) thơm ngậy như nhài pha vanilla, rồi Galbanum cho cảm giác xanh mướt như cỏ mới cắt. Có cả cam chanh, oải hương, hoa cam... tạo nên một sự khởi đầu rất mềm mại. Rất đúng với cái 'chất' của Cacharel.
Tầng hương giữa là lúc 'nữ thần' lộ diện. Lily vẫn ở đó, nhưng giờ cô ấy dùng cả 'ma thuật' của hoa Linh lan và sự quyến rũ của hoa Nhài Morocco để mê hoặc bạn. Có cả Hoa cẩm chướng, hoa Mộc lan, hoa Nhài, hoa Diên vĩ, hoa Hồng... Một sự kết hợp cực kỳ nữ tính, vừa ngây thơ vừa dũng cảm.
Và nếu bạn nghĩ thế là hết? Chưa đâu! Cô ấy sẽ dẫn bạn vào rừng sâu, chìm đắm trong tầng hương cuối với Rêu sồi, Hương trầm, Xạ hương, Da thuộc, Gỗ đàn hương, Cỏ hương bài, Tuyết tùng, Hoắc hương và Hổ phách... Một sự quyến rũ đầy bản năng và tự nhiên.
Chốt lại là cái chai! mình ghét cái thiết kế hiện tại, nó làm mất đi giá trị của một mùi hương đỉnh cao như thế này. Nó trông cứ như lọ lăn nách ấy, thật sự là một sự sỉ nhục cho nghệ thuật. Làm ơn, Cacharel ơi, hãy mang những phiên bản chai bình hoa hay chai sữa trắng quay trở lại đi! mình yêu cái phiên bản đó lắm!