Người dùng ẩn danh
Anais Anais có "DNA" khá giống với mấy dòng hoa trắng xạ hương cổ điển vốn bị coi là lỗi thời, như L’Aire du Temps của Nina Ricci chẳng hạn. Cái em L’Aire du Temps đó ra đời trước cả một thế hệ, hồi đó là mùi hương cực kỳ tươi mới, hiện đại, mở ra một kỷ nguyên mới và tượng trưng cho sự tự do, lạc quan sau Thế chiến II. mình nghĩ Anais Anais là một mùi hương quá thông minh và có vị thế quan trọng trong lịch sử nước hoa hiện đại, không thể cứ coi nhẹ nó như một chai nước hoa bình dân ngoài hiệu thuốc được. Dù đôi chỗ có hơi khô và gắt, nhưng mình vẫn cực kỳ trân trọng việc nó không phải kiểu "bom đường" ngọt lịm như mấy chai nước hoa bây giờ. Với sự kết hợp phức tạp giữa da thuộc, phấn, hoa linh lan và hương potpourri, em này đã tái hiện và thậm chí là "phê bình" nghệ thuật nước hoa Pháp xưa một cách cực kỳ thành công; như một lời tri ân gửi đến kỷ nguyên xa hoa và vẻ đẹp thuần khiết ngày cũ. Không chỉ vượt qua thử thách của thời gian để trở thành một mùi hương kinh điển (một kỳ tích nếu xét việc nó vốn dĩ chỉ là một chai nước hoa giá rẻ), mà em này còn bám tỏa cực kỳ "khủng" – vượt xa mấy cái thứ gọi là "high-end" được quảng cáo rầm rộ nhưng lại yếu xìu về độ tỏa hương và lưu hương hiện nay. Đây đúng kiểu mùi hương gây tranh cãi, kiểu yêu hay ghét cực đoan luôn. Nhưng cá nhân mình tin rằng, một mùi hương mà khơi gợi được nhiều cảm xúc và kỷ niệm đến thế thì tự thân nó đã là một huyền thoại rồi. Cứ nhìn vào những phản ứng trái chiều là mình biết ngay em này phải có gì đó cực kỳ đặc biệt. :)