Người dùng ẩn danh
Anais Anais đúng kiểu một mùi hương mộng mơ luôn ấy, nó làm mình liên tưởng đến một khu vườn ở Paris những năm 1920 (mình biết là em này ra mắt từ những năm 70 rồi nhưng mà vẫn cứ thấy vậy á), cảm giác hơi giống mấy công viên ở Anh nữa. mình lớn lên cùng với bó hoa tuyệt đẹp này, bà ngoại quá cố của mình thường xịt em này cùng với Eden, rồi mẹ mình cũng thỉnh thoảng dùng nữa. Bản mình đang dùng là L'Original 2014, nhưng mình có thừa kế một chai vintage từ bà, và với mình thì cả bản L'Original lẫn bản vintage (nắp trắng) mùi y hệt nhau luôn. Lúc mới xịt, mùi hương cực kỳ chân thực, như một bó hoa đầy phấn hoa của dạ lan hương, hoa ly và kim ngân, quyện thêm chút galbanum và rêu sồi. Trên da mình thì mùi khá là tuyến tính, lúc đầu tỏa ra khá mạnh nhưng sau đó lại lắng xuống cực kỳ mượt mà, trở thành một sự kết hợp hoa trắng - xanh mướt, béo nhẹ và đầy mộng mơ. Với mình, Anais Anais giống như một cái ôm ấm áp, đầy yêu thương từ bà ngoại được gói gọn trong một chai nước hoa vậy. mình có bao nhiêu kỷ niệm đẹp gắn liền với mùi hương này, như những chuyến đi xe dài, mùi kẹo cao su và tiếng nhạc Bon Jovi vang lên. mình sẽ luôn giữ em này trong bộ sưu tập của mình, vì nó vừa mang lại cảm giác an yên, vừa nhắc mình nhớ về hai người phụ nữ quan trọng, mà vẫn giúp mình cảm thấy được là chính mình. Nghe đâu Sophie Dahl cũng là fan của em này nữa đó. Chắc chắn sẽ mua lại mãi mãi <3