Mình suýt quên mất là mình từng sở hữu mùi hương này, cho đến khi định viết review cho một mùi khác của nhà Pacifica thì mọi ký ức lại ùa về, mà ùa về một cách khá là... đau đớn. Mình cực kỳ mê hoa tử đinh hương, đó là loài hoa yêu thích nhất của mình luôn. Bạn bè hay người thân có cành hoa là mình cứ xin về cắm trong nhà suốt. Nhà mình chỉ đủ chỗ trồng một bụi tử đinh hương lùn thôi, hoa nó nhỏ hơn và nở muộn hơn loại thường một chút, nhưng nhờ vậy mà mình được tận hưởng mùa hoa kéo dài hơn. Bụi hoa nằm ngay cạnh cửa sổ phòng khách, mỗi lần hoa nở mà mở cửa ra là cả căn nhà thơm ngát, kiểu mùi hương thiên đường luôn ấy.
Thế nên là hôm nọ tình cờ thấy em này ở Ulta, mình đã thử sample rồi là phải chốt đơn ngay lập tức. Lúc đầu mình xịt em này hàng ngày... nhưng chỉ sau vài ngày, mình bắt đầu thấy có gì đó sai sai. Mình nhận ra đây không phải là mùi tử đinh hương thuần túy như cảm nhận ban đầu. Thay vào đó, mình bắt đầu ngửi thấy rõ mùi hoa dạ lan hương và hoa mộc lan. Và càng về cuối ngày, mùi hương này trên da mình càng trở nên ngọt đến mức khó tả, kiểu ngọt lịm đến mức hơi bị "ngấy" ấy, mà không phải kiểu ngọt của đường đâu, nó cứ kỳ kỳ sao đó.
Rồi một ngày, mình phải đi viếng đám tang. Đã lâu rồi mình không đi đám tang nên cũng không để ý lắm đến cái cảm giác không mấy dễ chịu ở đó. Nhưng ngoài nỗi buồn ra, thì cái mùi hương nồng nặc, ngọt đến mức rợn người ở nhà tang lễ là thứ khó quên nhất – kiểu mùi hoa kết hợp với mỹ phẩm và hóa chất dùng cho người quá cố ấy. Và ngay lúc đó, mình chợt nhận ra: mùi Pacifica French Lilac này y hệt cái mùi đó luôn. Thế là hôm sau mình vứt luôn chai nước hoa đi. Nói ra thì cũng hơi tiếc vì mình vẫn cực kỳ yêu hoa tử đinh hương, nhưng cái sự kết hợp các loại hoa trong chai này khi lên da mình lại tạo ra một cảm giác cực kỳ khó chịu và đáng sợ. Tất nhiên, có thể là do cơ địa da mình thôi, những người khác có thể không thấy vậy, nhưng mình khuyên mọi người nên test kỹ vài ngày trước khi quyết định mua nhé.