Nhi Nguyễn
Hồi những năm 80, lúc còn đang học cấp 3 và đại học, mình cực kỳ ghét Giorgio. Hồi đó hay đọc Vogue với Glamour, cứ thấy mấy miếng thử mùi là mình thấy mùi này khắp nơi ở trường. Không phải chỉ vì nó nồng đâu, mà vì mùi của nó cứ như túi đựng bụi máy hút bụi hay mùi cao su gì đó. Lúc đó phong cách của mình là dùng Estee Lauder's Knowing – một mùi hoa hồng damascene đậm đà, mộc mạc và tỏa hương cực mạnh. Tầm 30 năm sau, mình mới mua lại một chai ở cửa hàng giảm giá để xem gu mình có thay đổi không. Sau bao nhiêu năm "luyện mũi", mình đã hiểu rõ hơn mình thích gì. Mình nhận ra mình mê hoa trắng, nhưng thích hoa loa kèn (tuberose) và hoa lily hơn là hoa dành dành. Nhưng dù có mê hoa loa kèn đến mấy thì cách Giorgio thể hiện nó vẫn quá mức, kiểu bị ngộp ấy. Có lẽ sự kết hợp giữa hoa ngọc lan tây (ylang ylang) làm tăng độ ngọt của hoa loa kèn cộng với sự gắt của rêu sồi (oakmoss) đã khiến mình thấy cực kỳ khó chịu. Mình cũng từng thử Giorgio Red nhưng cũng bị tình trạng tương tự là quá nồng và ngột ngạt, nên đành đem cho luôn. Thế nhưng, sau khi tạm gác Giorgio sang một bên và xem được video về những cực phẩm thập niên 80, mình đã thử lại một chút xíu thôi trên cổ tay và... trời ơi, nó tuyệt vời kinh khủng! Bình thường mình hay xịt mạnh tay, tầm 8-12 shot, nhưng với Giorgio thì chắc chắn là "ít thôi là đủ". Xịt nhiều quá là sẽ bị cảm giác nghẹt thở như hồi xưa ngay. Vậy nên, đừng vội vứt bỏ hay đem cho nước hoa nếu lúc đầu bạn chưa thấy mê, nhất là với những mùi hương mang tính biểu tượng của lịch sử nhé!