Trời ơi, không hiểu sao tui lại chuyển từ mấy mùi kẹo ngọt kiểu Fantasy hay Pink Sugar sang mấy mùi xanh mướt kiểu vintage được luôn á?? Chả biết nữa... nhưng một khi đã lọt hố rồi là tui không có ý định thoát ra đâu! ;) Tui vốn mê kiểu Old Hollywood với Art Deco nên dùng nước hoa vintage cũng hợp lý. Mà sao tự dưng tui lại thèm mấy cái mùi kiểu cũ kỹ, tối, xanh, có chút mùi động vật, da thuộc, rồi kiểu xà phòng aldehyde vậy ta? Chả hiểu luôn, nhưng mấy mùi vintage này làm tui thấy dễ chịu, thấy mình sang chảnh hẳn lên—ngay cả khi đang mặc đồ bộ giữa mùa đông ngồi đọc tiểu sử Jean Harlow.
Tui đang có mấy chai GIII bản EDT vintage nè. Một chai dạng xịt (60ml), hai chai dạng splash màu đậm hơn (60ml và 120ml), rồi một chai EDT màu nhạt hơn (100ml)... tui còn có cả bản Mythos công thức mới nữa. (Mà cái bản Mythos này chỉ bắt được mỗi cái mùi lúc lắng xuống của GIII vintage thôi—tui vẫn thích, nhưng mà 10 phút đầu của GIII vintage mới gọi là đỉnh của chóp!)
Mùi này cực kỳ nồng mùi gỗ, nếu xịt đậm thì cảm giác nó đặc quánh như siro cây phong luôn ấy. GIII đầy rẫy aldehyde, cái kiểu mùi "bụi bặm" cổ điển, rêu, rồi hương xanh (tui mê mùi galbanum lắm), và nó rất KHÔ. Cảm giác hơi lạnh, nhưng theo tui thấy thì nó vẫn có gì đó rất dễ chịu và ấm áp.
Tui bị nghiện em này luôn... đúng kiểu mùi xanh aldehyde vintage hoàn hảo luôn. Nó đứng chung mâm với mấy em như Madame Rochas, Miss Dior bản EDT và Parfum vintage, Bandit, Vol de Nuit, Caleche... À, cái chai EDT 100ml màu nhạt nhất tui mới mua hôm nay thì không bị nặng hay quá xanh như mấy chai kia (nước hoa màu vàng nhạt chứ không phải nâu đậm), cảm giác thiên về cam chanh và đào hơn! Kiểu rất giống Mitsouko, nhưng là một kiểu rêu tươi tắn và vui vẻ hơn.