Mình là kiểu người cực kỳ mê mấy dòng nước hoa đã ngừng sản xuất. Thề là mình đã sốc tận óc khi biết mẹ mình suýt chút nữa là đổ hết cả chai Gloria xuống cống chỉ vì bà có quá nhiều nước hoa mà chẳng bao giờ dùng đến. Làm sao bà biết được là nhiều năm sau mình lại đi tìm nó, hay là nó lại trở nên giá trị đến thế chứ? May mà mình cũng săn được một lọ nhỏ 7ml với giá cũng vừa phải, được bảo quản khá tốt.
Lúc mới xịt thì có mùi cồn, mình không rõ là do hương amaretto hay là do nước hoa đã để lâu năm rồi. Nhưng mà nói chung là mùi này thú vị lắm. Cứ tưởng là đã ngửi hết các tầng hương rồi, thì đùng một cái lại có nốt hương mới hiện lên. Mình khá bất ngờ vì không bị nồng mùi tiêu. Nó chỉ đủ để tạo cảm giác "ấm nồng gia vị" thôi, chứ không kiểu gây sặc hay khó chịu ở cổ họng như tiêu đen nguyên chất.
Mình cũng thấy mừng vì mùi anh đào không bị quá lấn át. Thường thì mùi anh đào hay bị giống siro ho lắm. Đúng là khi kết hợp nốt anh đào với amaretto và tiêu, nó làm mình liên tưởng đến kẹo ngậm ho vị anh đào thật. Tuy nhiên, nhờ có vanilla, amaretto và hổ phách nên mọi thứ được cân bằng rất dễ chịu. Bạn gần như có thể tự lừa bản thân rằng mình đang ngửi thấy mùi bánh anh đào ấm áp chứ không phải mùi thuốc đâu. Ước gì nó có thêm chút hương hạnh nhân nữa thì tuyệt.
Khi các nốt gỗ như nhựa styrax và tuyết tùng lên tiếng, đó là lúc nỗi nhớ trong mình trỗi dậy. Lúc đó mình bắt đầu ngửi thấy mùi của mẹ. Ngày xưa mẹ mình là giáo sư đại học, bà còn đang làm luận án tiến sĩ nữa. Hồi nhỏ mình hiếm khi thấy mẹ lắm, chỉ có vài lần được đi làm cùng thôi. Mình thường ngồi trong văn phòng của mẹ, dọn dẹp bàn làm việc rồi vẽ tranh cho bà. Những ngăn kéo gỗ cũ kỹ, mấy cây bút chì, rồi cả cục tẩy bảng đen nữa... Tất cả cứ hiện về mồn một khi mình ngửi thấy mùi hương này.
Có lẽ vì lần duy nhất mẹ xịt mùi này là khi đi làm, và đó cũng là những lúc hiếm hoi mình được ở gần để ngửi thấy mùi của mẹ. Thế nên mùi hương này làm mình xúc động kinh khủng, haha. Nói đi cũng phải nói lại, nó rất đẹp và đậm chất vintage, nhưng hơi "người lớn" quá so với mình. Hoặc có lẽ nó hợp tuổi (mình 32 rồi) nhưng cảm giác không hợp với thế hệ của mình lắm. Nó làm mình nhớ đến mẹ, còn chồng mình thì bảo nó làm ông ấy nhớ đến bà nội.
Trên da mình thì mùi bay khá nhanh, nhưng trên quần áo thì bám dai dẳng cả mấy ngày liền. Mỗi lần khoác chiếc áo len lên, mình lại thoang thoảng thấy mùi "mẹ khi đi làm" và tự nhủ "wow thơm quá". Rồi tự dưng mình lại thấy nhớ mẹ một cách đầy nuối tiếc. Chắc giờ mình phải gọi điện cho mẹ thôi. Vì là hàng hiếm nên giờ nó đắt kinh khủng. Nếu có dư dả, chắc chắn mình sẽ mua một chai full size chỉ để tìm lại cảm giác hoài niệm đó. Nhưng mình hiểu là hồi mới ra mắt, giá của nó cũng khá ổn mà. *thở dài*