Jérôme Epinette đúng là đỉnh của chóp. Ổng xứng đáng được công nhận ngang ngửa với Quentin Bisch hay Francis Kurkdjian luôn á. Có người chỉ tạo ra nước hoa, còn ổng tạo ra cả một kỷ niệm luôn. Tui không thể kiểm chứng hết mọi sản phẩm của ổng, nhưng từ những gì tui đã thử, ổng luôn mang lại những mùi hương cực kỳ đẳng cấp và chỉn chu, dù là làm cho Byredo hay là cho Ariana Grande đi nữa. Cái chất tinh tế mà người ta hay tìm ở mấy dòng MFK thì ổng làm một cách cực kỳ nhẹ nhàng, không hề gượng ép. Thậm chí nếu tui có không thích một vài nốt hương nào đó, tui cũng không thể phủ nhận đây là một chai nước hoa cực kỳ phức tạp và được pha trộn rất mượt. Điểm cộng nữa là phong cách của ổng rất riêng nhưng không hề bị "lố" hay cố tình phô trương cái tên của người làm như Quentin Bisch.
Thế nên tui rất vui khi thêm GIAW vào bộ sưu tập nhỏ của mình. Đa số mọi người đều nói chai này không giống phong cách thường thấy của Ariana Grande, và tui cũng thấy vậy. Nó không phải kiểu xịt thơm cơ thể dành cho mấy bé teen Y2K đâu. Cái chất liệu kiểu tổng hợp hay mùi nhựa mà mọi người hay thấy ở mấy dòng Ari khác đã biến mất rồi, thay vào đó là một chất lượng tiệm cận niche nhờ bàn tay của một bậc thầy. GIAW có sự tương đồng với các phân tử trong BR540 hay Cloud nhưng được tiết chế lại ở mức dễ chịu hơn nhiều. Trước khi mua mù chai này, tui có xịt BR540 Extrait, và dù bản Extrait của Kurkdjian làm tui hơi khó chịu vì mùi iodine, thì GIAW của Epinette lại mượt mà và dễ chịu đến mức tui "yêu từ cái nhìn đầu tiên" luôn, dù tui là kiểu người cực kỳ khó tính.
Mùi hương này chắc chắn thuộc về phân khúc người trưởng thành rồi, kiểu thanh niên hơn là thiếu niên. Tui thấy nốt lê mở đầu cực kỳ ngon, cảm giác như đang uống nước ép lê thật vậy, muốn "uống" luôn cả chai 100ml ấy. Điểm trừ duy nhất là nốt lê này tan nhanh một chút. Sau đó, khi rễ diên vĩ xuất hiện, mọi thứ trở nên thú vị hơn. Nó có chút gì đó hơi "bụi", nhưng lạ là tui lại cực kỳ thích sự kết hợp giữa chút bụi bặm đó với trái cây mọng nước. Cuối cùng, mùi hương lắng xuống thành một kiểu mềm mại, ấm áp như cashmere, kiểu mùi lê ngọt dịu và mướt mát. Về độ lưu hương thì tui phải nói thật là đây là chai có hiệu năng kém nhất trong các dòng của Ari mà tui từng dùng, nó không phải kiểu "trâu bò" đâu, nhưng tui cũng không giận, vì nó cực kỳ hợp để làm một người bạn đồng hành lúc đi ngủ hay những lúc cần sự ấm áp, riêng tư.
Còn về cái tên á? Tui nghĩ đó chỉ là chiến lược marketing thôi. Thương hiệu dùng tên các bài hát nổi tiếng nhất của Ari để tạo sự kết nối với fan. Nghe thì có vẻ hơi kỳ khi ai đó hỏi "bạn đang xịt gì thế?", nhưng nếu coi đó là cách để gắn kết âm nhạc với mùi hương thì cũng khá là thú vị.