Minh Trinh Vũ
Mình tình cờ ngửi thấy mùi hương này vào mùa đông năm 2019 tại Nga, khi đang cùng cô bạn đi bộ suốt 3-4 tiếng trong rừng Ural. Ngay khoảnh khắc ngửi thấy mùi hương trên người bạn ấy, mình biết ngay đây chính là thứ mùi mà mình đã mải miết tìm kiếm từ tận năm 1983, khi mình còn là một cô bé ở Nga... nói thật là mình cũng chẳng nhớ chính xác là năm nào nữa. Trước đó, mình đã dùng qua rất nhiều loại nước hoa khác với hy vọng tìm lại cảm giác mộng mơ như trong truyện cổ tích ấy. Hồi những năm 80, mình từng xịt thử mùi hương này lên chiếc khăn lông quanh cổ, vì mẹ của một người bạn cùng lớp mình có một chai nhỏ xíu làm từ Pháp, kiểu dáng bao bì nhìn rất giống Chanel nhưng chắc chắn không phải Chanel 5 hay Gucci. Mình đã lục tìm qua bao nhiêu tấm ảnh cũ, thậm chí mua cả Chantilly dù bao bì khác hẳn, dù các chuyên gia có nói đó là nó đi chăng nữa thì thực sự không phải... Theo trí nhớ của mình, nó có nét giống Chantilly nhưng mùi hương thì đỉnh hơn cả hai loại đó nhiều. Mà mọi người lưu ý nhé, Chanel những năm 70-80 khác xa so với bây giờ. Mình mới mua lại Chanel 5 cho mẹ vài năm trước, và thề luôn là mùi bây giờ nồng nặc, nặng nề và gây khó chịu cực kỳ. Giờ thì mình đang rất mong chờ được tận tay thử và mua Gucci Guilty tại cửa hàng ở New Zealand. Mình là kiểu người khá cổ điển, chỉ tin tưởng mua nước hoa trực tiếp tại store thôi. Chai nước hoa này thực sự đã đánh thức mọi ký ức thời thiếu niên trong mình. Có những mùi hương như thể đang gọi tên mình vậy, khiến mình không thể nào rời xa được. Cảm ơn Gucci nhé, bạn đã biến giấc mơ của mình thành hiện thực rồi.