Frank Công Thái
mình phải lôi cái mẫu thử cũ ra dùng lại nè. Cái vụ so sánh với mùi nhựa thì người ta nói nhiều rồi. Nó đúng kiểu cái mùi nhựa mờ mờ, mới tinh vừa ra khỏi xưởng của mấy con búp bê Barbie luôn ấy, nhất là lúc mới xịt ra. Thề là mình hơi bị đứng hình khi biết hồi xưa em này hot thế nào luôn á... kiểu mùi nó vừa sạch vừa có chút gì đó "hoang dại", hơi bẩn bẩn ấy. Nền là patchouli cộng với hoa trắng đầy mê hoặc, có chút hơi hướng long não nữa. Mùi patchouli khá đậm, kết hợp với vanilla ngọt béo, thêm một chút rau mùi và thoang thoảng mùi hoa hồng kiểu mỹ phẩm rẻ tiền? Với mũi của mình thì nó lạ lùng cực kỳ. Kiểu như đang thử nghiệm, mang tính avant-garde ấy... làm mình nhớ tới mấy cái MV của Björk ghê. Nói thiệt là chưa thấy mùi nào giống vầy luôn. mình thực sự thích nó, nhưng là theo kiểu thưởng thức nghệ thuật thôi. Nó kỳ quặc và thú vị thật đấy, nhưng cũng suýt soát chạm ngưỡng khó ngửi đối với mình. Mà dạo này mình bắt đầu thấy nể Michel Almairac rồi đó. Qua mấy chai mình từng thử, ông này đúng là một nhà làm hương cực kỳ sáng tạo, kiểu tạo ra được những mùi hương trừu tượng và độc bản luôn. Nhớ nhất là chai Dior Fahrenheit mình cực mê, cái mùi nó y hệt mùi xăng với mùi da ghế ô tô luôn, mà mình lại khoái mới lạ chứ. Nên là mình cũng hiểu tại sao mọi người lại thích em này. Cơ mà cũng giống Dior Fahrenheit thôi, đây là kiểu mùi mà mình không thể ép người xung quanh phải thích được... thậm chí nếu họ có đòi mình "biến" khỏi chỗ đó thì cũng không có gì lạ đâu haha. Đừng có xịt quá tay nha.